Ninh Thư hiện tại mệt mỏi muốn cắm đầu xuống biển, nhưng phải không ngừng tưới nước giống như mưa, dội tắt hoả diễm.
Cái khó là Tiên Thiên Chân Hỏa cũng không phải dễ dàng xử lý như vậy .
“Giáng nha đầu, như thế nào rồi?” Thái Thượng trưởng lão hướng Ninh Thư hỏi.
Ninh Thư lấy ra thủy tinh cầu tròn trịa, Tiên phủ không ngừng chà đạp kết giới.
“Tiểu nữ không có cách nào, cũng chỉ có thể giam giữ lại.” Ninh Thư mệt mỏi nói, lấy ra ngọc bài, “Thái Thượng trưởng lão, tiểu nữ muốn đi nghỉ ngơi một chút.”
Ninh Thư hiện tại không sai biệt lắm là dầu hết đèn tắt, đan điền rỗng tuếch.
“Người này ngươi tính giải quyết như thế nào?” Thái Thượng trưởng lão nhìn hào quang trong thủy tinh cầu.
Ninh Thư nói ra: “Giao cho tiểu nữ xử lý, kết giới này phải không ngừng gia cố, nếu bị phá vỡ nàng sẽ chạy không còn hình bóng.“
“Vậy ngươi tranh thủ nghỉ ngơi một chút.” Thái Thượng trưởng lão sắc mặt xám trắng, cũng bị trọng thương.
Ninh Thư cong vẹo bay trở về Lan Uyển Phong, kém chút nữa sẽ bò vào phòng .
Toàn thân kinh mạch đều là vặn vẹo, đan điền là rách nát .
Ninh Thư cảm thấy chính mình tổn thương đoán chừng không tốn một năm nửa năm sẽ không tốt đẹp được.
Cũng không biết một tia Cửu Thiên Thần Phong hỏa phiêu đãng tới nơi nào?
Tiên Thiên Chân Hỏa cũng không thể một sớm một chiều dập tắt được.
“Sư phụ, người không sao chứ!” Diệp Hòa Ngọc nhìn thấy Ninh Thư, vội vàng đi qua dìu cô, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.
Ninh Thư trở lại gian phòng của mình, thấy 2 đệ tử còn vây quanh, trực tiếp nói ra: “Ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một lát, các ngươi ra ngoài đi.“
“Sư phụ, đệ tử ra ngoài coi chừng, có chuyện gì liền gọi con.” Diệp Hòa Ngọc thấy Ninh Thư mặt xám như tro, trên mặt một chút huyết sắc đều không có, lấy ra đan dược đưa Ninh Thư.
Ninh Thư gật đầu.
Đợi hai đệ tử ra ngoài, Ninh Thư lại gia cố kết giới, sau đó ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện.
Lúc tu luyện đau giống như thiên đao vạn quả, hiện tại kinh mạch trong thân thể Ninh Thư tổn hại vặn vẹo, bị linh khí cọ rửa qua làm đan điền cùng kinh mạch vô cùng thống khổ, Ninh Thư đau đến toàn thân đều nổi lên từng giọt máu nhỏ .
Thiên đao vạn quả, bất quá cũng chỉ như thế thôi.
Ninh Thư dừng tu luyện, lấy ra đan dược ăn vào, cảm giác thân thể có chút tốt một chút, chống cằm nhìn kết giới thủy tinh cầu trên bàn trà.
Vật này có thể vây khốn Dịch Ưu Toàn nhất thời, nhưng không biết có thể trụ được bao lâu.
Hào quang đã trở về hình dáng ban đầu, Tiên phủ nhìn giống như viên ngọc trong có vẻ đáng yêu, đang từ từ biến lớn, muốn làm nứt vỡ kết giới.
Tiên phủ có thể lớn có thể nhỏ, có thể hóa hạt cát nhỏ, cũng có thể lớn như núi cao.
Tiên phủ từ từ lớn lên, Ninh Thư nhanh gia cố kết giới, hiện tại mặc dù không có biện pháp đối phó ngươi, nhưng ngươi nhất định phải ngoan ngoãn nằm yên trong đó.
Lúc gia cố, Ninh Thư còn áp súc nước, làm nước chuyển biến trở thành một loại nước khác.
Ninh Thư cắn răng, mồ hôi lạnh trên trán cuồn cuộn rơi, toàn thân run rẩy, thật mẹ nó đau a.
Hai phe đều liều mạng, Dịch Ưu Toàn muốn phá kết giới, Ninh Thư nhất định phải thủ hộ kết giới, không thể để cho Dịch Ưu Toàn chạy ra ngoài, vừa chạy ra từ đây trời cao mặc chim bay, sau này sẽ là tai hoạ ngập đầu của cô.
Ninh Thư lấy một nắm đan dược nhét vào trong miệng, mẹ nó, trên người đau quá a, cảm giác cả người đều phải nổ.
Hiện tại Tiên phủ cùng kết giới giằng co, không ai nhường ai.
Ninh Thư nằm xuống nghỉ ngơi một hồi, trận chiến đấu này đã hao phí hết thảy tinh lực, cũng hao phí hết thảy át chủ bài.
Nếu thật đem Dịch Ưu Toàn phóng đi, về sau vận mệnh cô liền xong đời.
Dịch Ưu Toàn bên trong Tiên phủ lo lắng đi tới đi lui, bây giờ nên làm gì? Dùng phương pháp gì thoát khỏi tình trạng này?
“Giáng Tuyết Từ, ta khuyên ngươi tốt nhất thả ta.” Dịch Ưu Toàn thanh âm theo Tiên phủ bên trong vang lên, xuyên thấu qua kết giới truyền đến Ninh Thư.
Nghe được thanh âm Dịch Ưu Toàn tức đến nổ phổi, Ninh Thư cảm thấy bị thương cũng đáng.
Không sợ địch nhân dọa, chỉ sợ địch nhân quá trấn định.
Hiện tại Dịch Ưu Toàn như vậy nôn nóng, nói rõ lá bài tẩy của nàng không còn, hơn nữa tìm không thấy đường ra khỏi kết giới.
Tự bộc Thần khí, lấy ra Cửu Cung Sơn, còn phóng hỏa, hiện tại Tiên phủ cũng bại lộ.
Dịch Ưu Toàn hiện tại trên cơ bản không có cảm giác thần bí gì, hiện tại cô hiếu kì chính là Tiên phủ có cái gì bên trong.
Tốt xấu gì cũng là Thần đạo tông môn, bên trong khẳng định phi thường lớn, đồ vật rất nhiều, phi thường trân quý.
Có thể đoạt được là tốt nhất, không được cũng chẳng có vấn đề gì, mục tiêu lớn nhất là giải quyết Dịch Ưu Toàn.
Dịch Ưu Toàn chỉ cần còn sống, đi tới chỗ nào cũng có kỳ ngộ, hôm nay là Tiên phủ, ngày mai liền có cái khác, tóm lại, bảo vật đều dài chân, hướng trước mặt nàng chạy tới.
“Ta không thả thì sao, có bản lãnh chính ngươi ra tới nha.” Ninh Thư xích lại gần thủy tinh cầu nói, thanh âm rất lớn.
Thanh âm này truyền tới Tiên phủ giống như tiếng sấm, nổ vang ở bên tai, Dịch Ưu Toàn bịt lấy lỗ tai, “Giáng Tuyết Từ, đừng khinh người quá đáng, có bản lãnh ngươi thả ta ra ngoài, hai chúng ta đơn đấu.“
“Ha ha…” Ninh Thư đều cười lớn lên, “Ngươi coi ta là đồ ngu hả, ta mà thả ngươi ra, ngươi còn không phải chạy xoay lưng chạy mất, về sau ngươi lại tìm ta báo thù, ta đánh không lại nha.“
“Hèn hạ!” Dịch Ưu Toàn tức giận đến mắng to, “Ngươi cho rằng có thể sử dụng phương thức như vậy vây khốn ta cũng quá ngây thơ.“
Ninh Thư thờ ơ nói: “Có thể được bao lâu tính bấy lâu, ta bây giờ nhìn ngươi bị nhốt như vậy, trong lòng liền cao hứng.“
“Biến thái, thủ hạ bại tướng, vẫn luôn là thủ hạ bại tướng, ngươi cho rằng dùng phương thức như vậy đánh bại ta, coi như thắng sao, ngươi liền có thể dưỡng một chút đạo tâm sao?” Dịch Ưu Toàn cười nhạo nói, “Đạo tâm của ngươi mãi mãi không thể chữa trị, ngươi bất quá là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, có bản lãnh đường đường chính chính đánh bại ta.“
Ninh Thư tay chống đỡ cái cằm nhìn thủy tinh cầu, nghĩ nghĩ nói ra: “Thì ra ngươi cũng biết nha.“
“Có chuyện gì ta không biết, ngươi chính là muốn đánh bại ta để tu bổ đạo tâm, nếu không ta chính là ác mộng của ngươi, ngươi vẫn luôn không được an bình, tu vi vẫn luôn không tinh tiến.” Dịch Ưu Toàn trực tiếp nói.
Ninh Thư híp mắt, xem như rõ ràng vì sao người ủy thác mỗi lần tiến bộ đều chạy đi khiêu chiến Dịch Ưu Toàn, Dịch Ưu Toàn đều đập phát chết luôn người ủy thác.
Trong đó không thiếu việc Dịch Ưu Toàn cố ý, làm người ủy thác vẫn luôn cảm thấy bản thân chỉ có thể thấp hơn người khác một bậc.
Tự cho là chính mình tiến bộ liền có thể đánh bại đối phương, kết quả đối phương nhẹ nhàng một chiêu, tựa hồ căn bản là không dùng bao nhiêu lực nhiều liền đem nàng đánh bại. Đây là cỡ nào vô lực, cảm thấy chính mình không có hi vọng, mãi mãi không thể làm gì đối phương, cố gắng cũng không có chút thành quả nào.
Đánh bại một người bằng cách làm tâm trí người ta bị vây hãm, từ đây trở thành phế nhân không bao giờ gượng dậy nổi.
“Không quan trọng, dù sao bây giờ ta đã bắt được ngươi, ngươi chỉ có thể sống trong Tiên phủ. Còn ta muốn đi đâu liền đi, không có gì cố kị, thiên hạ rộng lớn như vậy, ngươi không có phúc chiêm ngưỡng nha.” Ninh Thư nhẹ nhàng nói.
Gửi phản hồi