Ninh Thư nhỏ vài giọt chất lỏng màu xanh ngọc bích lên cỏ kim tuyến, và vẫn thấy con giun vàng nằm bất động trên mặt đất.
Lần này, đứa trẻ không mở mắt, hình như đang ngủ rất say, thậm chí không cử động thân thể, cuộn tròn lại, trông hoàn toàn vô hồn.
Ninh Thư muốn với tay chạm vào nó, nhưng nó chỉ nhỏ bằng ngón cái, và cô có thể vô tình làm bẹp nó.
Ninh Thư nói với con giun đất: “Ngươi nên để ý kỹ đến đứa nhỏ này hơn, ta cảm tháy nó không ổn, nó không thức dậy hay cử động gì cả.”
“Nó vẫn chưa thức dậy, nên không thể yếu ớt như thế.” Con giun nói, chống người dậy nhìn đứa trẻ trong nụ hoa.
Dù sao thì, cô cũng không hiểu biết nhiều lắm về cái này, và cô cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với đứa trẻ này. Cô hơi mù mịt, nhưng vì nó được nuôi dưỡng bằng căn nguyên linh hồn, nên chắc có lẽ nó không thể yếu ớt đến thế.
Ninh Thư không nói gì, rời khỏi mỏ, trở về không gian hệ thống, lấy một ít hồn thạch và 1 xô nước vàng, rồi nhờ 2333 gửi đến hệ thống chủ để thanh lọc.
Một xô căn nguyên linh hồn lớn như vậy sẽ đáng giá bao nhiêu tiền? Có thể bán được bao nhiêu?
Ninh Thư cứ như nhìn thấy tiền bay qua trước mặt mình, nhưng không, tất cả số tiền này được ưu tiên dùng để tu sửa thế giới của cô.
2333 gửi đồ đi, còn Ninh Thư thì tiến vào thế giới trong Tuyệt thế võ công. Đứng trên bờ, cô nhìn biển Hư vô gợn sóng nhẹ nhàng, mặt nước trong suốt,
Với 1 quả bom hẹn giờ ở trong thế giới của mình, Ninh Thư thở dài và ném một hòn đá xuống, nó rơi vào không tạo ra một tiếng động, chỉ tạo thành những gợn sóng nhỏ. Cô sẽ chết nếu nhảy xuống đó, thậm chí không biết trước giờ đã có ai nhảy vào nó chưa. Nhưng theo lời 2333, mặc dù cô nghi ngờ, nhưng nếu nhảy vào sẽ chết, đó là điều chắc chắn.
Ngay cả những con quái vật kia với khả năng phòng thủ mạnh mẽ như vậy cũng có thể bị nuốt chửng, một linh hồn như cô thì càng dễ dàng bốc hơi hơn. Cô cũng không thể tìm được tinh thạch, theo lời người đàn ông tóc bạc, tinh thạch rất khó kiếm, và hơn nữa, với rất nhiều đội quân linh hồn tuần tra bên ngoài hàng tỷ vị diện, họ có thể sẽ bắt được cô.
Ninh Thư thở dài buồn bã, nhìn lên bầu trời bằng một góc 45 độ, bộ dáng u sầu.
Nếu không có hư vô pháp tắc, có lẽ thế giới của cô đã bắt đầu hình thành.
Nhưng làm gì có chữ “nếu”, bởi vì nếu không có hư vô pháp tắc, cô có thể đã chết trên chiến trường.
Cô đã hy sinh Tuyệt thế võ công của mình để cứu lấy mạng sống.
Sau khi ra khỏi Tuyệt thế võ công, Ninh Thư quyết định sẽ không làm nhiệm vụ, mà cố gắng đi học pháp tắc không gian, các quy luật của không gian vô cùng hữu dụng, có lẽ có một ngày nào đó cô có thể phá vỡ được bí mật của những viên đá tinh thạch.
Ngay cả khi không có những viên đá đó, cô vẫn có thể tiến vào tầng thứ 2 của thế giới Cửu Cung Sơn. Cô đang tự hỏi tầng thứ hai đang có những bí ẩn gì đang chờ đợi mình, và mấy tầng khác nữa.
Khi đi đến Không gian thành, Ninh Thư không vội vã bước vào. Thay vào đó, cô thong thả đi dạo quanh các không gian khác nhau. Cô có rất nhiều thời gian, nếu không thể có một tia cảm hứng bất chợt, cô sẽ tích lũy nó theo thời gian, lâu dần sẽ hiểu thôi.
Ngoài thời gian ra cô không còn gì khác.
Ninh Thư đi lang thang trong không gian rực rỡ như kính vạn hoa, cầm trên tay cẩm nang đã mua trước đó, mặc dù không hiểu được chúng, nhưng việc cầm trên tay một cuốn cẩm nang như thế như đang bước vào một thế giới trò chơi cao cấp, khiến cô cảm thấy mình cực ngầu, vô thức tăng thêm sự tự tin.
Mình thật tuyệt vời!
Và dĩ nhiên, cô chả tìm hiểu được gì cho đến khi 2333 gọi cô quay lại: “Cô không làm nhiệm vụ sao?”
Ning Shu: Σ(°△°)
2333 đã quên mất thời gian rồi!
“Tôi không làm nhiệm vụ nào cả.”
Chính cậu là người dịch chuyển cô đi làm nhiệm vụ, vậy mà còn hỏi cô không làm nhiệm vụ là sao? Cậu ta không có chút nhận thức nào à?
“Tôi tưởng cô đi làm nhiệm vụ rồi, sao cô vẫn còn ở đây?”
Ninh Thư: “…Tôi ở đây suốt.” Cô đã làm rất nhiều việc, kể cả khai thác mỏ.
“Vậy ra, suốt thời gian quan, cô chỉ làm 1 nhiệm vụ thôi sao?” 2333 ngạc nhiên hỏi.
Ninh Thư: “…Vậy, cậu nghĩ tôi làm gì?”
Trước đây cậu ta còn có thể tỏ ra vẻ lạnh lùng hay dễ thương trong bóng tối, giờ thì chả còn nữa.
“Ồ, cô phải làm nhiệm vụ của mình.”
Ninh Thư đảo mắt, mở cửa hàng trao đổi vật phẩm của hệ thống, đổi vài viên ích cốc đan: “Vậy cùng đi làm nhiệm vụ thôi nào.”
2333 không nói gì, liền đưa Ninh Thư đi.
Cảm giác không trọng lực ập đến, khi đầu óc tỉnh táo lại, Ninh Thư thấy mình đang đứng trong một căn phòng khá đẹp trong trạng thái là linh hồn, trong phòng có một cái giường, trên đầu giường có dán poster của một idol nào đó.
Một bé gái khoảng 7 hoặc 8 tuổi nằm trên giường.
Ninh Thư tìm một chiếc ghế, ngồi xuống và bắt đầu nhận nhiệm vụ.
Nhiệm vụ lần này của cô là của cô bé này, con gái nuôi của gia đình, còn có một người anh trai.
Ninh Thư rất bình tĩnh trước tình huống này, có một số trường hợp cô không thể nhập vào cơ thể của nguyên chủ, chẳng hạn như là người dưới 14 tuổi hoặc cơ thể bị bệnh nặng.
Cơ thể quá nhỏ, việc ép cô nhập vào sẽ gây hao mòn, làm giảm đáng kể tuổi thọ của cơ thể. Còn một cơ thể bị bệnh nặng thì không thể chịu đựng được sự nhập và xuất của linh hồn.
May mắn là cô đã đọc xong các quy tắc và biết được tình huống này, nếu không cô sẽ phải hỏi 2333 một lần nữa, và thậm chí có khả năng 2333 còn có thể không nghe thấy cô nói.
Ninh Thư bắt đầu nắm bắt cốt truyện.
Đây là một câu chuyện về đạo đức, liêm sỉ và giới tính.
Cô bé tên Đồng Đồng, là con nuôi và không có quan hệ huyết thống với gia đình này. Trên danh nghĩa là con gái nuôi, nhưng rất có thể là được nuôi để làm con dâu từ bé cho con trai của họ.
Hơn nữa, hành động của cha nuôi đối với Đồng Đồng vượt quá giới hạn của một người cha.
Ông ta liên tục sờ mó cô bé, vì là con nuôi, cô bé sợ lại bị bỏ rơi một lần nữa, thêm vào đó cô bé phụ thuộc vào gia đình nuôi mình để tồn tại, và đôi khi cô bé chỉ có thể để ông ta làm theo ý mình.
Bản thân Đồng Đồng cũng không hiểu hành động đó của cha nuôi là sai trái, cô bé bị xâm hại tình dục nhưng lại không hiểu. Còn anh trai cô bé, khi còn ở tuổi thiếu niên, vì tò mò cơ thể phụ nữ, đôi khi bắt cô bé cởi quần áo ra.
Không ai giáo dục Đồng Đồng, cô bé mơ hồ cảm nhận điều gì đó không ổn, nhưng áp lực sinh tồn và nỗi sợ bị bỏ rơi đã kìm nén lại.
Khi Đồng Đồng lớn hơn một chút, cuối cùng hắn ta cũng hành động.
Ninh Thư nhíu mày, Đồng Đồng chỉ là một đứa trẻ, sao bọn họ có thể tàn nhẫn đến vậy?
Gia đình này không có một chút ý thức gì về đạo đức và giới tính, để cho con mình, đặc biệt là con gái, phải cởi trần truồng như vậy?
Trong gia đình còn có một người phụ nữ, nhưng dường như bà ta không có tác dụng gì cả. Hoặc bà ta không biết về mối quan hệ bất chính giữa chồng và con trai mình với con gái nuôi, hoặc có thể bà ta biết nhưng lại lựa chọn làm ngơ.
Ninh Thư lại nghiêng về giả thuyết thứ 2 hơn, làm sao 1 người phụ nữ có thể thờ ở đến vậy, làm sao lại không cảm nhận được bầu không khí khác lạ trong căn nhà của mình?
Gửi phản hồi