Editor: Như Hà – Beta: Khuynh Vân
Mấy người đuổi theo thấy cô đột nhiên biến mất, sắc mặt họ trở nên khó coi, một là người đó bị giết, hai là có khả năng đối phương rất mạnh.
Ninh Thư về tới không gian hệ thống, lại từ trong hồ lấy ra một ít linh dịch để đi giao dịch.
Loại giao dịch này an toàn hơn so với việc đi đào mỏ, có bao nhiêu đổi bấy nhiêu.
Ninh Thư lần nữa xuất hiện bên trong núi Cửu Cung, lần này cô lại tiếp tục đổi chỗ khác để giao dịch.
Linh dịch tinh khiết rất được hoan nghênh, tất nhiên cũng có người muốn ăn không, Ninh Thư trực tiếp búng ngón tay một cái, khống chế những người gây chuyện trong kết giới, làm cách nào cũng không ra được.
Loại thủ đoạn này ngược lại chấn nhiếp được một số người mang ý đồ xấu.
Nơi này không có cái gì gọi là dĩ hòa vi quý, chỉ có thực lực tuyệt đối mới có thể ngăn chặn được một ít người mang ý đồ xấu.
Vì đế tránh phiền phức, có người tìm phiền toái tới mình, Ninh Thư đổi một chỗ khác bày hàng, không bao giờ giao dịch ở một nơi cố định.
Sau một thời gian giao dịch, vậy mà cô thu hoạch không ít hồn thạch, có thể kiếm được nhiều và nhanh hơn so với đi khai thác mỏ, cũng tương đối an toàn hơn.
Hơn nữa, hiện tại cô chỉ đổi với những tán tu, chưa giao dịch với các đại gia tộc, nếu như cô giao dịch với gia tộc có mỏ hồn thạch, khẳng định hồn thạch lúc đó sẽ nhiều hơn.
Nhìn hồn thạch chất đống trong không gian hệ thống, Ninh Thư rốt cục cũng có lực lượng để yêu cầu hợp tác với hệ thống chủ.
Sau đó, cô phát hiện mình không có phương thức liên lạc với hệ thống chủ, lần trước nhắn tin, sau đó hệ thống chủ tự động xóa phương thức liên lạc, giờ muốn liên lạc lại cũng không được.
Ninh Thư hỏi 2333: “Cậu có thể liên lạc được với hệ thống chủ không, giao dịch này khẳng định phải làm.”
2333 ‘ừ’ một tiếng, nửa ngày không nói một lời nào, Ninh Thư nhíu mày hỏi: “Cậu ừ một tiếng là có ý gì?”
“Cô cũng biết hệ thống cũng là linh hồn phải không.” 2333 nói
Ninh Thư: “Tôi biết, anh nói trước kia anh cũng là một đại ma đầu bị nhốt trăm vạn năm.” Đại ma đầu thiểu năng.
Ninh Thư không biết 2333 hỏi chuyện này làm gì, đầu óc cô xoay chuyển thật nhanh, cuối cùng lên tiếng nói: “Không lẽ mi cũng muốn chia 1 chén canh?”
Nếu như lần này hợp tác cùng hệ thống chủ thành công, cô sẽ thu được lực Linh hồn ngoài định mức.
2333 lập tức nói: “Cô rất thông minh.”
Ninh Thư: “Cút…”
“Nếu như mi có thể giúp ta kiếm được quyền lợi tốt, không chừng ta sẽ chia 1 phần cho mi.” Ninh Thư nói, nếu như 2333 không xuất một chút lực nào mà muốn ăn không, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?
Có thịt, mọi người cùng chia, nhưng phải góp công sức vô.
“Tôi sẽ cố gắng, thế nhưng hệ thống chủ sẽ không quá ngây thơ đâu, nó sẽ tận lực ép giá.” 2333 nói.
“Vậy đi, anh trước tiên liên hệ với hệ thống chủ đi.” Ninh Thư nói.
2333 gửi một báo cáo lên phía trên, lúc này Ninh Thư đang xem xét ao linh dịch, trước đó cô không để ý tới nó, nhưng hiện tại nó là nguồn tài nguyên để đổi lấy hồn thạch, nên cô phải để ý tới.
Cái ao linh dịch này là cô thu được trong thế giới của Hải thận thạch, hiện tại cục đá đó đã bị dung hợp với lỗ đen, không biết có phải vì đó mà hình thành nên không gian của thế giới luân hồi không.
Trong ao có cá chép bơi, hoa sen nở những cánh hoa xinh đẹp, nhẹ nhàng bay trong gió, nhìn rất mê người.
Ninh Thư lo lắng sợ cô dùng nhiều quá mà múc hết linh dịch trong ao.
Cô mở hệ thống thương thành ra xem thử có linh thạch hay linh dịch được không, nếu có thể đổi dược, cô sẽ dùng để đổi hồn thạch.
Làm nhiệm vụ, lại thêm chiết khấu từ hồn thạch, linh hồn của cô có thể sẽ nhanh chóng bền bỉ và dẻo dai hơn.
“Ting ting…” Âm thanh tin nhắn trò chuyện vang lên, Ninh Thư mở ra, đó là tin nhắn của hệ thống chủ hỏi phương thức hợp tác.
Đương nhiên là chia ra rồi, hệ thống chủ phụ trách chiết xuất lực Linh hồn, sau đó chia lực Linh hồn tinh khiết lại cho cô.
Sau đó lại nhắn tới: “Xem vào việc xử lý hồn thạch, quá trình chiết xuất ra lực Linh hồn tinh khiết rất phức tạp, hao phí thời gian cùng lực lượng lớn, nếu như chia ra là 2:8”
Ninh Thư: “Tôi 8, anh 2?” Phương thức phân phối này rất phúc hậu nha.
Hệ thống chủ: “…cô 2.”
Cả nhà anh mới 2, Ninh Thư rất muốn nói từ ‘cút’, nhưng có vẻ hiện tại cô không có cách nào xử lý được tạp chất ben trong hồn thạch, những hồn thạch này chất đống trong không gian hệ thống cũng không cách nào dùng được.
Trước đó cô đã biết hệ thống chủ sẽ hố, nhưng không nghĩ lại hố to như thế, 7:3 cũng không có, vậy mà lại là 2:8, cô tiêu hao nhiều linh dịch như thế, mặc dù không tốn tiền, nhưng cũng là cô đánh cược cả linh hồn trong Hải thận thạch mới lấy được.
Ninh Thư: “Quá thấp, tôi tìm những thứ này cũng rất nguy hiểm, tôi đào những thứ này trong mỏ cũng rất gian nan, đã hợp tác thì phải đôi bên cùng có lợi, như thế mới có thể hợp tác lâu dài được.” Chỉ có 2 phần, không đáng để cô phải lao vào nguy hiểm.
Nghĩ đến hệ thống chủ kia lấy đi phần nhiều hơn, cô cảm giác thật khó chịu.
Hệ thống chủ: “Vậy cô muốn bao nhiêu?”
Ninh Thư: “Anh cảm thấy hẳn là nên chia cho tôi bao nhiêu?”
Hệ thống chủ: “Cô muốn bao nhiêu?”
Ninh Thư: “Có thể chia cho tôi được bao nhiêu.”
Hệ thống chủ: “…4 phần.”
Ninh Thư xém chút nữa phun nước miếng lên mang hình, trước đó dám chơi đen với cô, cho dù là chiết xuất linh hồn lực tinh khiết, vậy mà một hơi liền lấy 6 phần.
Mẹ nó?!
Cho dù 4 phần là kết quả cuối cùng, ngoài phí chiết xuất, cô 4 phần, đối phương 4 phần, tốt nhất là hai bên 5:5.
Ninh Thư mặc dù tỏng lòng tạm chấp nhận, cô hỏi 2333: “Mi cảm thấy thế nào?”
2333 ‘ừ’ một tiếng, tựa hồ suy nghĩ gì đó, sau đó lại trò chuyện với hệ thống chủ một hồi, sau đó nói với Ninh Thư: “Có thể giao dịch, tôi đã cùng hệ thống chủ lập một cái khế ước, chúng là điều mà hệ thống chủ cam đoan, khế ước tôi đã thay cô soạn rồi.”
Quả nhiên là có lợi cho bản thân 2333 mới có thể tích cực như vậy, sau đó hệ thống chủ gửi tới một hợp đồng giao dịch, Ninh Thư ghi tên của mình lên hợp đồng, bên kia đóng 1 con dấu đỏ, xem như hai bên hợp tác thành công.
Ninh Thư thở dài một cái, hỏi 2333: “Cậu nói thử coi hệ thống chủ có nuốt bớt lực Linh hồn của tôi không?”
“Sẽ không, một tổ chức lớn như vậy không đến mức phải giở trò như thế.”
“Vậy những thứ này đưa đi bằng cách nào?” Ninh Thư nhìn hồn thạch xếp thành đống, hỏi 2333.
“Dùng năng lượng của thông đạo đưa qua, việc này sẽ tiêu hao năng lượng của tôi, tiêu hao năng lượng của tôi, tiêu hao không ít năng lượng của tôi…” 2333 nói đi nói lại.
Ninh Thư trợn trắng mắt, nói lời này không phải là muốn phân chia lực Linh hồn sao?
Ninh Thư ‘ừ’ một tiếng, nhìn hồn thạch đang biến mất trong không gian hệ thống.
Một hồi lâu, 2333 mới lên tiếng: “Đã đưa qua, tôi đã ghi nhớ lại toàn bộ số lượng của hồn thạch.”
Ninh Thư cảm thấy 2333 hiện tại như con công xòe lông, đặc biệt tích cực.
2333 chịu khó chủ động như thế cũng thật là hiếm thấy nha.
Gửi phản hồi