Editor: Như Hà
Beta: Khuynh Vân
Triệu Lượng bị những tên thiếu gia nhà giàu này đùa nghịch như một con khỉ, nếu không mở ra được ngọc thạch cực phẩm, anh sẽ bị trừng phạt.
Trong lòng Triệu Lượng nổi cơn oán giận, đầu anh ta nghĩ ra vô số cách trả thù những tên này, khiến chúng phải chịu đau khổ.
Từng tên ỷ vào gia thế của mình mà làm bậy, không phải là có chút thế lực, không phải là có chút tiền bẩn thôi sao?
Cho dù Triệu Lượng ấm ức trong lòng ra sao, nhưng trong suy nghĩ của những tên này, Triệu Lượng ngay cả cái rắm cũng không bằng.
Từng tên vệ sĩ cầm con dao lớn trong tay, nếu như Triệu Lượng không chọn được ngọc thạch cực phẩm thì sẽ chặt từng ngón tay.
Triệu Lượng chỉ có thể dùng dị năng nhìn xuyên thấu của mình xem từng hòn đá, cuối cùng cũng chọn được viên có phẩm chất ngọc tốt, đưa ra cho bọn họ mở.
“Không tệ, không tệ, mày tên gì, về sau đi lăn lộn cũng Đỗ thiếu, tuyệt đối khống thiếu chỗ tốt đâu.”Một tên thiếu gia họ Đỗ cao cao tại thượng nói.
Sau đó hỏi: “Sao mày chọn được những hòn đá có nước ngọc tốt?”
Kỹ năng này quá thần kì, làm cho người ta thật đố kị, nếu như nắm được loại phương pháp này, đó không phải là phát tài sao, mặc dù bọn họ không thiếu tiền, nhưng có ai chê nhiều tiền dâu.
Sắc mặt Triệu Lượng nghẹn đỏ, uỷ khuất, nếu không chọn được ngọc tốt, thì những người này sẽ chặt tay mình, còn chọn được, thì lại hỏi phương pháp.
Cái này làm sao trả lời?
Chẳng lẽ nói cho bọn họ mình sở hữu dị năng, có đôi mắt nhìn xuyên thấu, những tên này còn không phải là đi khắp nơi tuyên truyền, nói không chừng còn móc mắt mình ra nữa.
Cho nên tuyệt đối không thể để lộ ra chuyện dị năng, lúc trước Triệu Lượng muốn tìm mấy vệ sĩ, nhưng hiện tại sự nghiệp của anh đang đi lên, có vệ sĩ bên người sẽ mang đến nhiều lời đàm tiếu.
Triệu Lượng ở phương diện này vô củng mẫn cảm, mặc dù có tiền, nhưng không có nghĩa không có tôn nghiêm, ngược lại khi tiếp xúc nhiều các nhân vật ở tên trên, từng gia thế từng bối cảnh nghiền ép, làm anh ta tương đối khó chịu.
Triệu Lượng còn muốn đầu tư vào điện ảnh, tiến quân vào showbiz, ngành giải trí nhiều mỹ nữ, kiếm tiền cũng nhanh.
Thế nhưng mọi sự tính toán có thể sẽ bị những tên phá gia chi tử này làm hỏng, Triệu Lượng tức giận muốn chết.
“Hỏi mày đó, làm sao nhìn ra được đó là ngọc thạch cực phẩm?” Đám thiếu gia nhìn Triệu Lượng có bộ dạng kiêu căng khó thuần, lập tức cười lạnh, thủ đoạn dạy dỗ người của bọn họ có rất nhiều nha, cho dù là nam hay nữ đều dạy được hết.
Chỉ có chút xíu bản lĩnh phân biệt ngọc thạch, lại muốn lên trời à?
“Ông hỏi mày, sao mày không nói, bị câm hả.” Đỗ thiếu đá vào ngực Triệu Lượng một cái, làm Triệu Lượng đau đến ôm ngực ho khan, mặt đỏ bừng, trong bụng cuồn cuộn muốn phun máu.
Nhìn thấy sự hung hãn, sát khí trên mặt bọn họ, Triệu Lượng run rẩy, nhìn dao sáng choang, Triệu Lượng thật sợ bọn họ sẽ chặt tay mình.
Mặt mũi Triệu Lượng đỏ lên: “Đây là phương pháp bí truyền nhà tao, không thể nói cho người khác được.”
“Mày cho là ông đây dễ bị lừa sao, cha mẹ mày là công nhân làm trong nhà máy, nếu là tổ truyền, thì sao nhà mày lại nghèo như thế.” Tuy đám thiếu gia sống phóng túng nhưng đầu óc không đến mức ngu như vậy.
Chỉ chút xíu kỹ thuật nói dối như vậy căn bản không lừa được bọn họ, hơn nữa mỗi ngày có biết bao nhiêu người nịnh bợ bọn họ, những người này có chủ ý gì, chỉ cần nhìn ánh mắt là biết.
Đừng xem người khác là ngu ngốc.
Sắc mặt Triệu Lượng hết trắng rồi đỏ, hết tím lại xanh vô cùng khó coi, anh ta ôm ngực không lên tiếng.
“Ông đây nhìn dễ lừa lắm sao, đánh một trận.” Đỗ thiếu nói với vệ sĩ: “Chọn chỗ đau mà đánh, đánh cho mạnh vào.”
Những tên vệ sĩ này xuất thân từ lính đặc chủng xuất ngũ, rất rõ ràng các vị trí xương cốt và bộ phận cơ thể.
Triệu Lượng cắn răng, mặc cho những người vệ sĩ đấm đá trên người mình, răng rắc, khớp tay của hắn bị vặn trật khớp.
Triệu Lượng thua là không có gia thế bối cảnh, nếu như gia đình có bối cảnh hùng hậu, sẽ không ai dám động đến mình.
Nếu như bây giờ lộ ra hết sự sắc bén của mình, khẳng định sẽ bị người chú ý.
Triệu Lượng đau tới thở không nổi, cắn răng nhìn những tên thiếu gia đang bình chân như vại ngồi trên sofa, nói: “Tao có quen biết với thủ trưởng quân đội, bọn mày xác định phải tuyệt tình đến vậy sao?”
Triệu Lượng đã chữa bệnh cho thủ trưởng quân đội, hiện tại không có cách nào, chỉ có thể đem danh tiếng của ông ta nói ra, sợ bọn họ không tin, còn nói thêm: “Còn có Nhu lão nữa, đưa điện thoại, tao gọi điện thoại.”
Triệu Lượng cảm thấy gọi điện thoại cho thủ trưởng sẽ không dễ dàng, nên liền nghĩ đến Nhu lão, Nhu gia dù sao cũng có một chút năng lực, những tên này khẳng định sẽ nể mặt Nhu gia.
Hiện tại chỉ có thể dựa vào Nhu gia cứu mình, coi như không uổng công anh ta đã cứu Nhu lão.
Mấy tên thiếu gia hai mặt nhìn nhau, chơi thì chơi, nhưng không thể chơi tới mức xảy ra chuyện, nếu quả thật có chuyện gì xảy ra, ảnh hưởng đến trong nhà, người lớn trong nhà có thể đem bọn họ ra lăng trì, điểm này bọn họ vẫn nên cân nhắc.
Nhu gia cũng không tính là yếu, hơn nữa Nhu gia và Mặc gia thông gia với nhau, Nhu gia leo lên được cái cây to Mặc gia này, khẳng định vị thế sẽ được nâng lên.
Những tên này tính toán trong lòng, sau đó ném điện thoại trước mặt Triệu Lượng, chỉ là một cuộc điện thoại, nếu như tên này lừa bọn họ, Triệu Lượng sẽ bị hành hạ thảm hại hơn.
Triệu Lượng bị trật khớp tay, vô cùng thống khổ gọi điện thoại, trong lòng chờ mong người nghe máy là người làm nữ tên Tiểu Lý.
Điện thoại kết nối, nghe máy chính là Tiều Lý, Triệu Lượng vội vàng nói: “Alo, mau chuyển máy cho Nhu lão, nhanh lên, nếu để Nhu lão nghe điện thoại, tôi cho cô 1 khối phỉ thuý Đế vương lục.”
Nghe thế, trái tim Tiểu Lý đập thình thịch, mặc dù Tiểu Lý là một người làm, nhưng làm tại một gia đình hào môn giàu có, đồ tốt thấy không ít, Đế vương lục nha.
Đế vương lục là loại ngọc đẳng cấp tốt nhất, là vua của các loại ngọc, bên trong chất ngọc thuần 1 màu, rất hiếm thấy.
Bên trong Đế vương lục chỉ một màu, đạt giá trị cao nhất là có màu xanh lá, còn gọi là “Ngọc lục bảo”, làm cho người đeo toát lên vẻ cao quý.
Đế vương lục chính là chỉ một loại màu sắc đặc biệt, một màu xanh thẫm, chỉ cần nhìn thấy Đễ vương lục sẽ cảm nhận được màu xanh của nó, là khối màu tốt nhất, giá trị cao nhất.
Nếu như cô ta có một khối Đế vương lục, khi đi ra ngoài, hẳn sẽ rất hãnh diện trước mặt bạn bè.
Chỉ là đưa điện thoại cho Nhu lão nghe, quá đơn giản.
“Anh chờ một chút, tôi lập tức đi gọi lão gia tới nghe điện thoại.” Tiểu Lý đem điện thoại đặt xuống bàn, quay người đi lên lầu, vừa bước lên bậc thang liền gặp Ninh Thư.
Ninh Thư nhàn nhạt nhìn Tiểu Lý , hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“À, tôi đi gọi lão gia xuống nghe điện thoại của Triệu Lượng, anh ta nói có việc gấp.” Tiểu Lý vội vàng nói, trong lòng còn đang nhớ đến viên ngọc Đế vương lục.
Gửi phản hồi