Editor: Han Han – Beta: Khuynh Vân
Hai mươi triệu đến rất nhanh, rất dễ dàng, cảm giác này chẳng khác nào mua đứt đoạn tình cảm này vậy.
Phó Thiên Hàn đột nhiên xông vào nói muốn thay Điền San San trả hai mươi triệu này, không phải không có ý làm cô tức giận, nhưng nhiều hơn vẫn là muốn giúp Điền San San.
Ninh Thư chống cằm nhìn Phó Thiên Hàn trắng trẻo, “Chàng trai à, ăn nhiều hormone quá là tổn thọ đấy.”
Điền San San có chút bối rối, hai mươi triệu không phải con số nhỏ, nếu Phó Thiên Hàn trả giúp cô, cô biết lấy gì để báo đáp anh ta đây?
Hơn nữa, nếu tình cảm giữa hai người vì chuyện này mà xảy ra vấn đề, vậy thì trách nhiệm lại rơi lên cô.
Điền San San chỉ muốn giải quyết xong chuyện này, sau đó tiếp tục tồn tại trong giới giải trí, cô không thể không có tiền.
Điền San San tuyệt đối không đồng ý bồi thường hai mươi triệu, cho dù vụ kiện có tiếp tục, cô cũng không thể đưa ra số tiền đó, vì bố cô ở nhà vẫn đang chờ tiền để sống.
Ninh Thư chớp mắt với Phó Thiên Hàn đang nghiêm túc, “Anh có ý gì đây? Rõ ràng không phải anh đâm vào tôi, tại sao anh lại phải bồi thường?”
Thẩm phán: …
Thần kinh à? Đây đang là phiên tòa đấy. Ông hỏi: “Hai bên có đồng ý với mức bồi thường hai mươi triệu không?”
“Không đồng ý.”
“Đồng ý.”
Phó Thiên Hàn và Điền San San đồng thanh, nhưng câu trả lời lại khác nhau.
Ninh Thư mỉm cười nhìn hai người, “Điền San San, cô nói muốn bồi thường tôi, muốn tôi tha thứ cho cô, bây giờ tiền có thể giúp cô nhận được sự tha thứ, vậy mà cô lại không chịu bồi thường, đây chính là thái độ cầu xin sự tha thứ của cô sao? Hóa ra trước đó cô chỉ nói cho có lệ à?”
“Vậy hai bên đã quyết định xong, tôi tuyên bố kết quả.” Thẩm phán trực tiếp gõ búa, kết thúc vụ kiện mà không cho Điền San San cơ hội nói thêm.
“Thôi Mộ Nhụy, cô đừng trút giận lên người khác.” Phó Thiên Hàn nhìn Ninh Thư, “Cô biết rõ cô ấy không có nhiều tiền như vậy, tình cảnh gia đình cô ấy thế nào, chẳng lẽ cô không biết sao?”
“Tôi phải biết sao? Chuyện này liên quan gì đến tôi?” Ninh Thư thản nhiên nói. “À đúng rồi, nhớ chuyển tiền vào tài khoản của tôi. Còn nữa, chúng tôi sắp kết hôn rồi, cô cũng nên thu lại tâm tư của mình đi.” Cô vẫy tay chào tạm biệt.
Phó Thiên Hàn: …
Anh vốn nghĩ cô sẽ nổi giận, nhưng cô lại cứ thế rời đi.
Ninh Thư dùng hai mươi triệu mà Phó Thiên Hàn chuyển để mua một số cổ phiếu của tập đoàn Phó thị, gom góp từng chút một, đồng thời tiếp cận các cổ đông nhỏ. Cô không mong có thể mua được cổ phần của các cổ đông lớn, tránh đánh rắn động cỏ.
Dùng giá cao để mua cổ phần từ các cổ đông nhỏ, tích lũy dần dần cũng là một cách.
Tin tức Phó Thiên Hàn thay nữ minh tinh Điền San San trả hai mươi triệu tiền bồi thường lập tức dấy lên làn sóng tranh cãi dữ dội. Hiện tại, việc Điền San San chen vào tình cảm giữa Phó Thiên Hàn và Thôi Mộ Nhụy, trở thành “kẻ thứ ba”, đã là chuyện chắc chắn.
Không có lý nào vô duyên vô cớ lại cho đi hai mươi triệu cả.
Vị hôn phu của tôi lại giúp người gây tai nạn cho tôi bồi thường hai mươi triệu.
Cảm giác này có chút chua xót.
Trên mạng bắt đầu ngập tràn những lời chỉ trích Điền San San. Bất cứ bộ phim nào cô ta định tham gia, Ninh Thư liền trở thành nhà sản xuất lớn nhất của bộ phim đó rồi trực tiếp gạch tên cô ta ra khỏi danh sách diễn viên.
Tuyệt đối không nương tay. Có thể dùng sức mạnh của tiền để giải quyết thì cứ dùng tiền.
Dần dà, Điền San San hoàn toàn không còn vai diễn nào nữa.
Phó Thiên Hàn có lẽ vì muốn đối nghịch với Ninh Thư, cũng như để giúp Điền San San thoát khỏi tình cảnh khó khăn, nên đã tự mình đầu tư vào một bộ phim riêng cho Điền San San đóng chính. Anh ta không chấp nhận bất kỳ nhà đầu tư nào khác, rõ ràng là lo lắng rằng nếu có nhà đầu tư khác, họ sẽ loại bỏ Điền San San.
Ninh Thư dẫn cha mình đến nhà họ Phó ép cưới, không lâu nữa đám cưới sẽ diễn ra.
Cô nhìn ba mẹ của Phó Thiên Hàn và nói: “Con không để ý đến mối quan hệ giữa Thiên Hàn và Điền San San. Dù sao cũng sắp kết hôn rồi, con không trách anh ấy vì sợ hãi hôn nhân mà muốn tìm chút kích thích. Anh ấy ở bên con đã lâu, giờ gặp được điều mới mẻ nên muốn trốn tránh cũng là điều bình thường. Con có thể hiểu, nhưng đám cưới vẫn phải diễn ra như dự định. Dù sao danh dự của hai gia đình cũng liên quan đến chuyện này, nếu không hai nhà sẽ trở thành trò cười trong giới kinh doanh.”
Ninh Thư diễn một vai cô vợ hiền thục hoàn hảo, khiến mẹ của Phó Thiên Hàn vỗ tay cô đầy hài lòng: “Con đúng là cô gái hiền lành, con là người con dâu phù hợp nhất với gia đình chúng ta. Yên tâm đi, con dâu nhà này chỉ có thể là con, cũng nhất định là con.”
Ninh Thư khẽ cười e thẹn: “Cảm ơn bác gái, đời này con chỉ gả cho anh Thiên Hàn mà thôi.”
Ba của Phó Thiên Hàn tức giận nói: “Thằng con ngỗ nghịch này đúng là không ra gì, lại bị một người trong giới giải trí đùa giỡn xoay vòng vòng.”
Ninh Thư chỉ mỉm cười, tiếp tục lắng nghe bố của Phó Thiên Hàn đưa ra đủ lời hứa hẹn, khẳng định rằng Thiên Hàn nhất định sẽ cưới cô.
Cô gật đầu liên tục, tỏ vẻ hoàn toàn tin tưởng.
Lúc này, Phó Thiên Hàn từ trên lầu bước xuống, nhìn thẳng vào Ninh Thư và nói: “Tôi sẽ không cưới cô.”
Nụ cười trên mặt Ninh Thư cứng đờ: “Tại sao? Em không quan tâm đến chuyện giữa anh và Điền San San. Dù cô ta đã đâm em và anh vẫn luôn bênh vực cô ta, em cũng không để tâm. Nhưng chuyện này liên quan đến danh dự của hai gia đình, anh chắc chắn muốn làm như vậy sao?”
Phó Thiên Hàn thản nhiên đáp: “Không có lý do gì cả, tôi chỉ cảm thấy chúng ta không hợp.”
Mẹ của Phó Thiên Hàn lập tức nhắc nhở con trai: “Con đang nói cái gì vậy? Sắp cưới đến nơi rồi đấy!”
Cha của Ninh Thư lạnh mặt hơn: “Cậu đùa bỡn gia đình tôi đấy à? Sắp kết hôn rồi mà giờ lại nói không cưới?”
Ba của Phó Thiên Hàn vội vàng xoa dịu: “Anh Thôi, đừng nóng, hôn lễ chắc chắn vẫn sẽ diễn ra. Nó chỉ đang hồ đồ nhất thời thôi.”
Ninh Thư kìm nén ý cười, tỏ vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng: “Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Em đã làm gì sai? Chỉ vì em đòi Điền San San bồi thường hai mươi triệu sao? Cô ta suýt nữa đã đâm chết em, chẳng lẽ em đòi tiền thì có gì sai? Em chỉ muốn giải quyết dứt điểm chuyện này bằng tiền mà thôi.”
“Chẳng lẽ anh lại muốn nói em độc ác sao? Em làm gì mà độc ác? Dùng hai mươi triệu để xóa bỏ lỗi lầm của một ngôi sao nổi tiếng, vậy mà em lại bị nói là độc ác sao?”
Ninh Thư khóc lóc, nước mắt giàn giụa, thầm nghĩ: Diễn xuất của mình lại tiến bộ rồi!
Trước lời trách móc của Ninh Thư, cả gia đình Phó đều im lặng. Cha của cô kéo cô đi: “Khóc cái gì mà khóc? Chẳng qua chỉ là một thằng đàn ông, đi thôi!”
Ninh Thư vừa khóc vừa bị kéo đi, vẫn quay đầu lại nhìn Phó Thiên Hàn, người vẫn im lặng.
Rời khỏi nhà họ Phó, cô lập tức lau khô nước mắt, quay sang cha mình: “Tạm thời cứ ký hợp đồng đi. Một khi hợp đồng được ký, chúng ta sẽ phải đầu tư một khoản lớn.”
Cha cô cau mày, nghiêm túc nói: “Nhà họ Phó làm vậy không đúng, chẳng lẽ cứ để yên thế sao? Chẳng lẽ nó thật sự muốn đến với cô diễn viên kia sao?”
Ninh Thư hỉ mũi một cái, đáp: “Dù sao thì ba mẹ anh ta cũng sẽ không đồng ý. Lợi ích của hai nhà gắn chặt với nhau, đầu óc Thiên Hàn không tỉnh táo, nhưng ba mẹ anh ta thì có.”
Cha cô nhìn cô chăm chú, rồi nói: “Đừng khóc nữa. Nếu thực sự không thể gả cho Phó Thiên Hàn, sau này công ty sẽ giao cho con quản lý.”
Gửi phản hồi