Editor: Như Hà – Beta: Khuynh Vân
Người nọ muốn tiên lễ hậu binh, miễn cho đến lúc đó thật sự oan uổng người ta, hơn nữa có vẻ người này có quan hệ cùng Hoắc Chính Thanh , không nể mặt sư cũng nể mặt phật, đánh chó phải nhìn mặt chủ.
Nhưng dùng các ôn hòa để nói chuyện, mà đối phương có vẻ không care lắm, vậy dùng biện pháp cứng rắn, nếu như thật trong sạch, kiểm tra cũng chứng thực điều đó, nhưng anh ta cứ lề mà lề mề, không chịu kiểm tra, khẳng định có vấn đề.
Tay trực tiếp ấn chuông trên bàn, thủ vệ ngoài cửa đi vào.
“Cởi quần áo của cậu ta ra, kiểm tra thân thể xem trên đó có vết thương gì không.” Người nọ cứng rắn nói.
Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt.
Bình An Thuận lập tức đứng lên, cái ghế bị ngã ra đất: “Các người không được qua đây, sĩ khả sát bất khả nhục, tôi không muốn kiểm tra, các người ép buộc người khác có còn nhân quyền không.”
“Không có nhân quyền, trong tận thế này giết người còn không bị truy cứu, cho dù cậu chết tại căn phòng tối này cũng không ai nói gì, chỉ kiểm tra thân thể của cậu một chút, mà cậu cứ kháng cự, rõ ràng trong lòng có quỷ.”
“Cái gì quỷ với không quỷ, tôi là một con người, mấy người nói muốn kiểm tra liền kiểm tra, các người cũng quá phách lối, tôi có quyền cự tuyệt kiểm tra có tính xỉ nhục người khác như thế này.” Bình An Thuận vừa nói vừa lui lại, khi lui đến vách tường, không còn đã đường để trốn và bị thủ vệ vây quanh.
“Tôi nói rồi, đừng có chọc tôi.” Bình An Thuận lạnh mặt cảnh cáo: “Đừng có tới đây.”
Bình An Thuận rất muốn thả zombie ra, nhưng thả zombie ra so với bị zombie cắn còn khó tưởng tượng hơn, hắn không muốn bị xem như quái vật, thế nhưng nếu bị kiểm tra, phát hiện vết tích kia trên người, hắn cũng không thể trốn thoát được.
Bình An Thuận cảm thấy hiện tại bản thân bị đẩy tới bờ vực, tiến thoái lưỡng nan, làm sao cũng không thể giải quyết được khốn cảnh phía trước, vì cái gì mà không gian kia không xóa đi vết tích bị cắn trên người hắn đi cơ chứ.
Đã có thể áp chế được virus zombie, vì sao lại không thể làm vết cắn trên da trở nên láng mịn.
Bình An Thuận không trông cậy vào việc có ai tới cứu mình, chỉ cần lần này trốn thoát ra ngoài, sẽ không ai có thể vây khốn hắn được nữa, hắn muốn rời khỏi căn cứ này, nơi này không thể ở được nữa rồi.
Bí mật của hắn tùy thời có thể bị người phát hiện, thực lực của hắn cũng không có khả năng chống lại cả căn cứ.
Bình An Thuận quyết tâm, đợi đến khi hắn chạy thoát được, đến lúc thực lực mạnh mẽ sẽ mang theo zombie phế đi cái căn cứ này, kể cả đám người làm nhục hắn cũng sẽ không bỏ qua .
“Rầm…rầm…” cửa bị đá văng, Hoắc Chính Thanh cầm súng tiến vào, phía sau đều mang theo đội ngũ, cả đám vũ trang đầy đủ.
“Hoắc Chính Thanh, cậu làm cái gì vậy?”Sắc mặt người thẩm vấn đen thui, đối với cái người tên Hoắc Chính Thanh này, căn cứ vẫn rất coi trọng.
Hoắc Chính Thanh thấy Bình An Thuận bị xô ngã trên đất, quần áo trên người xộc xệch, tức giận, trừng mắt hỏi người kia: “Đội trưởng Lý, các người đây là ý gì, thủ hạ của tôi tại sao các người lại đối xử như thế”
Đội trưởng Lý lãnh đạm nói: “Tôi cũng không muốn làm gì cậu ta, chỉ là lãnh đạo phía trên muốn hỏi một chút, chỉ cần cậu ta phối hợp là được, nhưng vẫn ngoan cố không chịu, chúng tôi chẳng còn biện pháp nào, mềm không được thì dùng cứng.”
Bình An Thuận thấy Hoắc Chính Thanh mang người tới cứu mình, trong lòng nóng lên, hốc mắt đỏ ửng, trong lòng ê ẩm chua chát, xém nữa là bật khóc.
Hoắc Chính Thanh bật cười, nói với đội trưởng Lý: “Nhìn thân thể, thân thể đội viên của tôi, tôi rõ ràng nhất, có gì có thể hỏi tôi.”
Lời này của Hoắc Chính Thanh vừa ra, bầu không khí trở nên quái dị, cái gì mà thân thể đội viên của mình thì mình là người hiểu rõ nhất, rồi lại nghĩ tới quan hệ của Hoắc Chính Thanh và Bình An Thuận, khẳng định hai người này đã làm trò gì mờ ám rồi.
Bình An Thuận:…
Hiện tại hắn không có chút cảm động gì, vương bát đản, trước mặt nhiều người như thế mà Hoắc Chính Thanh dám nói ra lời đó, thật không khác gì sét đánh chết hắn
“Vậy trên người cậu ta có vết tích gì không, chẳng hạn như vết cắn, vết cắn của răng người.” Đội trưởng Lý hỏi, đây là nhiệm vụ, anh nhất định phải hoàn thành, chỉ một nhiệm vụ đơn giản như vậy mà cũng không hoàn thành được, lãnh đạo phía trên chắc chắn sẽ hoài nghi năng lực của anh.
Đối mặt với Hoắc Chính Thanh, đội trưởng Lý vừa tức vừa ghen tị, nhưng cũng không có cách nào đối phó với anh ta, đây là thực lực không bằng người a.
Hoắc Chính Thanh nhìn thoáng qua Bình An Thuận, hắn ngẩng đầu đối mặt với anh, thân thể của hắn, hẳn là anh rất rõ ràng.
Hoắc Chính Thanh không thay đổi sắc mặt thu lại ánh mắt, trực tiếp nói; ‘Không có, trên người cậu ấy không có vết sẹo gì cả, bóng loáng trơn mượt, hơn nữa làn da đặc biệt tốt, đặc biệt tốt.”
Biểu tình Hoắc Chính Thanh khi nói chuyện rất ái muội, cũng rất hưởng thụ, dường như đã chạm vào da thịt của Bình An Thuận.
Trong lòng Bình An Thuận vừa cảm động, lại muốn đá vào chân của Hoắc Chính Thanh.
Đội trưởng Lý đen mặt, cái gì đây?
“Ồn ào cái gì?” Sau cửa vang lên một giọng nói uy nghiêm, chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc quân phục đi tới, phía sau có rất nhiều binh sĩ.
“Trưởng quan.” Hoắc Chính Thanh cùng đội trưởng Lý vội vàng hành lễ.
Trưởng quan đánh giá tình huống trong phòng tối, nhìn về đội trưởng Lý: “Để cậu đi kiểm tra một chút, sao giờ thành ra chuyện như thế này.”
“Cái này…” Đội trưởng Lý nhìn Hoắc Chính Thanh, Hoắc Chính Thanh nhìn Trưởng quan, có chút cà lơ phất phơ nói: “Trưởng quan, anh đụng đến người của tôi, thì cũng cần phải nói trước với tôi, tôi ngay cả người của mình cũng không bảo vệ được, đây không phải là chuyện cười sao?”
Trưởng quan đối xử với Hoắc Chính Thanh ngược lại rất tốt: “Chính là vì người của cậu, nên tôi mới bảo tiểu Lý tiếp nhận, miễn cho cậu bị khó xử, vậy mà cậu lại mang theo nhiều người tới như thế, tập luyện ư? Quả thực là hành xử lung tung, còn không mau dẫn người đi.”
“Đây là người của tôi.”Hoắc Chính Thanh chỉ vào Bình An Thuận.
“Để anh ta kiểm tra một chút, không có gì khác thường liền thả ra.” Trưởng quan nói.
Hoắc Chính Thanh lập tức nhíu mày, chuyện này là sao?
Bình An Thuận có chút tuyệt vọng, cho nên hiện tại hắn vẫn bị kiểm tra thân thể sao?
“Trưởng quan…”
“Được rồi, chuyện này cứ quyết định vậy đi, hôm nay may là tôi đến, chứ nếu là người khác, nhìn thấy cậu mang theo nhiều người tới như thế, cậu sớm đã bị bắt nhốt rồi.” Trưởng quan chém đinh chặt sắt nói.
Bình An Thuận bị người ép vào, có người bắt đầu cởi quần áo của hắn, Hoắc Chính Thanh muốn nói cái gì, nhưng nhìn tới vẻ mặt nghiêm túc của Trưởng quan, không thể thương lượng được.
Nhất là ánh mắt chứa nước của Bình An Thuận nhìn anh ta, làm cho trong lòng anh ta thật đau.
Bình An Thuận giống như con thú bị bức đến cực hạn, trong mắt hiện lên sự tuyệt vọng cùng liều mạng, hắn hít một hơi thật sâu, trực tiếp thả zombie ra, trong nháy mắt zombie nắm người đang cởi quần áo hắn xé thành hai nửa, máu tươi phun tung tóe.
Chuyện đột nhiên phát sinh như đang nằm mơ, tất cả mọi người không cách nào giải thích được tình huống hoang đường trước mắt.
Gửi phản hồi