Dịch Ưu Toàn nói chuyện không khách khí, làm hai đứa nhỏ đều sợ ngây người.
Diệp Hoà Ngọc cau mày nhìn Dịch Ưu Toàn, còn Diệp Mỹ Ngọc thì co rúm lại, từ trước tới nay nàng chưa bao giờ gặp qua nữ nhân nào đáng sợ như vậy.
“Giáng Tuyết Từ, tốt nhất hãy lấy thực lực ra nói chuyện, ta và ngươi đấu với nhau một trận, đừng có ở đó mà so bối phận với ta, nó chỉ là thứ hư vô mờ mịt mà thôi.” Dịch Ưu Toàn lạnh lùng nói.
Ninh Thư mỉm cười, “Được thôi, ngươi nói tiếp đi ta không nói nữa.”
Kỳ Thừa có chút bất đắc dĩ, “Ngươi, đứa nhỏ này …” Sau đó hướng về Ninh Thư nói, “Sư muội, ngươi nói về tình huống của Kiếm Đoạn Phong đi.”
“Hoà Ngọc tới nói rõ sự việc cho sư bá đi.” Ninh Thư gọi Diệp Hoà Ngọc, so với muội muội, hắn biểu hiện làm người khác thưởng thức hơn.
Diệp Hoà Ngọc chấp tay, nói với Kỳ Thừa tình huống của Kiếm Đoạn Phong, đem những chuyện trong khoảng thời gian hắn đi với Ninh Thư đều kể ra.
Diệp Hoà Ngọc không chút giấu giếm, bởi vì sư phụ đã nói, nếu thật sự có cái gì tốt, hắn theo phía sau cũng có thể nhặt được một ít.
Kỳ Thừa nghĩ nghĩ nói, “Nói ra thì chuyện này đúng là có điểm kỳ quặc.”
“Nhưng mà, nếu là vật không tầm thường, vì sao lâu như vậy không ai phát hiện ra sự tồn tại của ngọn núi này.” Kỳ Thừa nói, dựa theo tính tình của người tu chân, không khác gì châu chấu, nếu có đồ tốt còn không mau chóng bu lại cả đống, làm gì còn lưu lại tới bây giờ.
“Trưởng lão, bởi vì nơi này hoang vắng xa xôi, quanh năm suốt tháng đều không có ai tới đây.” Diệp Hoà Ngọc nói.
“Được rồi, hiện tại chúng ta tới đó xem thử.” Kỳ Thừa ngự kiếm phi hành, Dịch Ưu toàn liền đi theo.
Ninh Thư đem hai đứa nhỏ ném tới phi kiếm của mình, đuổi kịp hai người phía trước, bay về Kiếm Đoạn Phong.
Vừa bay được một chút đã thấy Kiếm Đoạn Phong đứng sừng sững giữa núi rừng.
Mọi người tới chân núi liền dừng lại, Kỳ Thừa phóng ra thần thức, nhưng đều bị vách đá thu hồi, một chút hồi đáp đều không có.
Kỳ Thừa có chút kinh ngạc gật đầu, sau lại lấy kiếm phá núi, chỉ để lại một vết hằn mờ mịt.
“Đây là cục đá gì vậy?” Kỳ Thừa vuốt vách đá, cẩn thận cảm thụ, xem thử bên trong có linh khí dao động hay không.
“Không hề có linh khí, cái này không phải pháp khí.” Kỳ Thừa lắc đầu.
“Nếu thực lực đủ mạnh có thể phá được ngọn núi này.” Ninh Thư nhìn phần đỉnh Kiếm Đoạn Phong, không nghĩ là có người đủ mạnh chém ngang toàn bộ đỉnh núi.
“Sư phó để con thử một chút.” Dịch Ưu Toàn lấy ra Hậu Nghệ Cung, bay lên không trung.
Ninh Thư mang hai đứa nhỏ lui về sau, chờ Dịch Ưu Toàn làm màu.
Dịch Ưu Toàn đem cung tiễn kéo cong như trăng tròn, bắn ra mũi tên lực cực mạnh, cọ xát trong không khí mang tiếng gào thét.
Mũi tên ‘Đinh’ một tiếng, ghim vào trong đá, thân tên run rẩy.
Dịch Ưu Toàn nhíu mày, kì lạ, Hậu Nghệ Cung lực lượng rất mạnh, đúng ra phải đem cả ngọn núi đều bắn thủng, nàng còn tu luyện thần đạo, cùng người tu tiên khác cường đại hơn nhiều.
Ninh Thư chép miệng, cô đã sử dụng đủ biện pháp rồi đều không có cách nào phá vỡ Kiếm Đoạn Phong.
Dịch Ưu Toàn nhìn đến thần sắc của Ninh Thư, bộ dáng như khinh thường, thẹn quá hoá giận, liền đem mũi tên nhắm tới Ninh Thư, mũi tên nếu ghim trúng liền bắn nát thành thịt bằm, lực lượng đủ làm người nổ mạnh.
Diệp Hoà Ngọc che ở trước mặt Ninh Thư, chắp tay hỏi, “Sư tỷ, ngươi có ý gì?”
Ninh Thư nhìn đứa nhỏ chắn trước mình, cái đầu còn không có cao bằng cô, thật cho là có thể chắn được mũi tên của Dịch Ưu Toàn sao?
Ninh Thư đem Diệp Hoà Ngọc đẩy ra đằng sau, nhìn Dịch Ưu Toàn, “Ngươi lại lên cơn nữa hả?”
“Ngươi mới lên cơn, ta không thể phá vỡ ngọn núi, ngươi làm được hay sao?” Dịch Ưu Toàn từ trên cao nhìn xuống.
“Ta khi nào nói có thể phá được?” Ninh Thư lạnh nhạt nói, thật không nói lại kẻ điên.
“Được rồi, đừng náo loạn.” Kỳ Thừa đứng giữa hai người, sợ cả hai lại nổi lên xung đột.
Ninh Thư cạn lời, Dịch Ưu Toàn cứ chú ý cô làm gì.
Nhìn sắc trời ảm đạm, đoàn người chỉ có thể dẹp đường trở về.
Về tới nhà tranh, mọi người đều trầm mặt, trong nhà chỉ có vài cái ghế, đều là Ninh Thư cùng hai người Kỳ Thừa ngồi, hai đứa nhỏ phải đứng.
Ninh Thư nói: “Hai người các ngươi tìm chỗ nào sạch sẽ ngồi đi.”
“Vâng” Diệp Hoà Ngọc gật đầu, mang theo muội muội ngồi ở bên cạnh.
Kỳ Thừa nói: “Kiếm Đoạn Phong này tuy hiếm lạ, nhưng thiên hạ to lớn đồ vật như vậy cũng không ít, dù chúng ta là người tu tiên nhưng vẫn còn ếch ngồi đáy giếng, loại đồ vật như vậy chúng ta không mở được, người khác cũng chưa chắc có thể làm được.”
Dịch Ưu Toàn cảm thấy ngọn núi này có chút quen mắt, cảm giác đã gặp ở đâu rồi.
Dịch Ưu Toàn cau mày nghĩ, cố gắng nhớ lại xem đã từng thấy ở nơi nào.
Đúng rồi, Dịch Ưu Toàn vỗ đùi, tiên phủ của nàng cũng có núi giống vậy, hơn nữa giống như là phần đỉnh núi Kiếm Đoạn Phong bị chém đi hiện đang nằm trong tiên phủ.
Khó trách cảm thấy quen thuộc.
Giữa hai bên có liên hệ gì hay sao, Dịch Ưu Toàn quyết định vào tiên phủ xem thử có thông tin gì về việc một nửa bộ phận bên ngoài, một nửa lại xuất hiện ở tiên phủ.
Ninh Thư nhìn vẻ mặt bừng tỉnh của Dịch Ưu Toàn như hiểu được điều gì, nhíu nhíu mày, cái cơ duyên này chẳng lẽ lại thuộc về Dịch Ưu Toàn, nhìn dáng vẻ đó khẳng định có quan hệ.
Dù sao trong tay Dịch Ưu Toàn luôn có chìa khoá mở ra bảo tàng.
Ninh Thư không nói lời nào, có thể mở ra là tốt nhất, cô cực khổ tìm được, không muốn bảo vật liền bay đi, trở thành cơ duyên của người khác.
Dịch Ưu Toàn nói với Kỳ Thừa, “Sư phó, đệ tử muốn ra ngoài một lát sẽ về.”
Kỳ Thừa cũng không lo lắng, thực lực của đệ tử cường đại sẽ không xảy ra chuyện gì, “Về sớm một chút, nếu xảy ra chuyện gì thì bóp nát ngọc bội, ta sẽ tới hỗ trợ.”
Dịch Ưu Toàn gật đầu, đi ra cửa liền nhảy lên kiếm bay mất.
Ninh Thư nhìn phương hướng Dịch Ưu Toàn, chẳng lẽ bay tới chỗ Kiếm Đoạn Phong.
Dịch Ưu Toàn thật sự tìm được phương pháp giải quyết hay sao?
Nếu đem toàn bộ Kiếm Đoạn Phong thu lại, nàng đừng nói tới canh, đến nắm đất còn không có lấy một hạt.
Lại có được cơ duyên, Dịch Ưu Toàn sẽ trở nên càng mạnh hơn trước.
Dịch Ưu Toàn có thể làm Tử Sa Đảo cường đại hơn thì tốt, nhưng có khả năng cô ta chỉ muốn độc chiếm, Ninh Thư trong lòng muốn chửi.
Ninh Thư có chút đứng ngồi không yên, tính toán chạy ra đó xem sao.
“Hai người cứ ở đây, ta đi một chút liền quay về.”
Diệp Hoà Ngọc lập tức nói: “Sư phụ cẩn thận một chút.”
Ninh Thư gật đầu, ngự kiếm phi thẳng, bay thẳng tới Kiếm Đoạn Phong, Kỳ Thừa thấy vậy liền đuổi theo.
Ninh Thư không ngừng đẩy nhanh tốc độ, kết quả tới nơi không thấy được cái lông gì.
Ninh Thư từ trên kiếm nhảy xuống, mang vẻ mặt nghi ngờ mà nhìn Dịch Ưu Toàn.
Gửi phản hồi