Edit & Beta: Khuynh Vân
“Cô nghĩ nhiều rồi.” Linh hồn co giật khóe miệng, phủ nhận điều vừa nghe.
Ninh Thư nghiêng đầu, cười nói: “Thực ra, tung tin ra ngoài cũng chẳng sao. Tôi cũng có thể nói Lục gia sở hữu một bí tịch có thể giúp linh hồn tái tạo nhục thân.”
Nào, cùng nhau chơi trò tương tàn đi nào.
Cô có hồn thạch, thu hút tu sĩ linh hồn. Lục gia có bí tịch kia, cũng thu hút tu sĩ linh hồn.
Linh hồn: “…”
Con nhóc này, sao trưởng bối nhà nó lại thả nó ra ngoài thế? Ở nhà ngoan ngoãn không được à?
Ông chú linh hồn nói: “Yên tâm đi, Lục gia chúng ta là gia tộc giữ chữ tín, chắc chắn sẽ không tiết lộ chuyện cô có bảo vật trong người. Điều này ta có thể đảm bảo. Nhưng mong cô cũng đừng đi rêu rao những tin bất lợi cho nhà chúng ta.”
“Được thôi, vậy coi như chúng ta đã thỏa thuận.” Ninh Thư cũng chẳng muốn vừa đặt chân đến Cửu Cung Sơn đã bị vô số kẻ theo đuôi nhằm cướp đoạt mình.
Không phải cô không đánh lại, chỉ là thấy phiền.
“Được rồi, cô đi thong thả nhé.” —— Mau cút đi.
Ninh Thư vẫy tay: “Ta đi đây.”
Linh hồn cũng vẫy tay —— Cút lẹ đi!
Ninh Thư tìm đến một nơi kín đáo rồi bước vào hố đen, rời khỏi Cửu Cung Sơn.
Cuối cùng cô cũng không nhịn được mà chống nạnh cười ha hả. Không cần tính toán xem có lời hay không, chỉ riêng hai trăm viên hồn thạch tinh khiết kia cũng đủ để cô cười tỉnh từ trong mơ rồi.
Quá tinh khiết!
Ninh Thư trở lại không gian hệ thống, để 2333 gửi tất cả hồn thạch, ngoại trừ hai trăm viên hồn thạch tinh khiết nhất, đến hệ thống chính để tinh lọc.
2333 ngạc nhiên vui mừng: “Lô này chất lượng lại còn tốt hơn lần trước!”
Một số hồn thạch có sắc vàng sậm, nhưng khi thấy Ninh Thư cất riêng đống hồn thạch lấp lánh màu vàng tươi kia, nó tò mò hỏi: “Những viên này chất lượng còn tốt hơn, sao cô lại giữ lại?”
“Hồn thạch này chứa toàn bộ Căn nguyên Linh hồn, tôi không định đưa đến hệ thống chủ để tinh lọc nữa.” Ninh Thư cất kỹ hai trăm viên hồn thạch kia.
Thực ra, cô cũng không biết hệ thống chủ đã cấp cho mình bao nhiêu lực Linh hồn. Trong hợp đồng ghi là bốn phần, chia đôi, nhưng cụ thể bao nhiêu thì cô chẳng rõ.
Vậy nên, Ninh Thư không định tinh lọc số hồn thạch có độ tinh khiết cao này, mà giữ lại để sau này tự mình làm. Đợi đến khi cô mạnh hơn, có lẽ sẽ tự tinh lọc được.
Giữ lại cũng có thể làm gia sản, đặc biệt là hiện giờ tổ chức đang hơi loạn, lỡ như bị mượn mất Căn nguyên Linh hồn của mình, đến lúc đó có khóc cũng không kịp.
Dù có được bồi thường chút ít, nhưng Căn nguyên Linh hồn quý giá đến mức nào chứ?
2333 nói: “Đã ký hợp đồng rồi thì chắc chắn sẽ không quỵt đâu, cô cẩn thận quá rồi đấy.”
“Không thể không cẩn thận, cẩn thận một chút thì mới lâu dài được.” Ninh Thư đáp.
Những viên đá này để trong không gian hệ thống nhìn cũng thấy vui mắt.
2333 có hơi khó chịu: “Để đây thì có ích gì? Không bằng dùng để tăng cường thực lực cho mình. Đến lúc cô có thể tinh lọc những viên hồn thạch này, không chừng đã chết từ đời kiếp nào rồi.”
Dù 2333 có nói gì, Ninh Thư cũng không có ý định đưa số Căn nguyên Linh hồn thuần khiết này cho hệ thống chủ để tinh lọc.
2333 đành chịu, chỉ có thể gửi những viên hồn thạch khác đến hệ thống chủ để tinh lọc.
Ninh Thư mệt mỏi nằm dài trên ghế sofa. 2333 chỉ nhìn thấy chất lượng hồn thạch mà cô mang về ngày càng tốt hơn, nhưng thực ra cô đã phải hao tổn bao nhiêu tâm sức chứ?
“Đinh đông!”
Hệ thống trò chuyện vang lên một tiếng. Ninh Thư tiện tay mở ra, là tin nhắn từ hệ thống chủ, không phải liên quan đến hồn thạch, mà là một thông báo mới.
Hệ thống thông báo: 【 Từ thời điểm này, tất cả người làm nhiệm vụ sẽ bị trích thêm một phần mười lực Linh hồn kiếm được từ nhiệm vụ. Khi nào khôi phục sẽ có thông báo sau, mong mọi người cố gắng. 】
Haizz… Ninh Thư thở dài, kiểu này đúng là không sống nổi mà.
Ví dụ như trước đây, khi hoàn thành một nhiệm vụ, cô sẽ được hưởng bảy phần mười lực Linh hồn. Nhưng giờ bị trích thêm một phần mười, vậy cô chỉ còn sáu phần mười.
May là tất cả mọi người đều bị như vậy, nên nhìn qua chỉ mất một phần mười, nhưng gộp lại từ hàng loạt người làm nhiệm vụ, số lực Linh hồn thu được cũng chẳng ít đâu.
Ninh Thư chỉ lo không biết liệu họ có trích bớt phần lực Linh hồn từ thỏa thuận hợp tác của cô hay không. Cô lập tức nhắn tin cho hệ thống chủ: “Hợp tác là hợp tác, mi không được giảm bớt tỷ lệ hồn thạch đâu đấy!”
Hệ thống chủ chỉ trả lời một chữ rồi biến mất khỏi danh sách.
Dù sao thì tình hình bây giờ cũng không tốt lắm, thực ra trong hoàn cảnh này không thích hợp làm nhiệm vụ, bởi vì làm xong lại bị trừ thêm một phần mười lực Linh hồn.
Nhưng Ninh Thư vẫn quyết định tiếp tục làm nhiệm vụ. Dù gì cô cũng đã quyên góp sáu trăm ngàn, chẳng lẽ còn tiếc một phần mười lực Linh hồn sao? Hơn nữa, có hồn thạch rồi, cô cũng không quá bận tâm đến chuyện bị trừ này nữa.
Dù sao thì cũng có vài người ủy thác chẳng cung cấp được bao nhiêu lực Linh hồn cả.
Ninh Thư thêm một ít trầm hương vào lư hương, sau đó nằm trên ghế sofa ngủ một giấc, đợi khi tỉnh dậy rồi mới làm nhiệm vụ.
Coi như góp một chút sức lực vậy. Dù tổ chức thế nào đi nữa, hiện tại cô vẫn phải dựa vào tổ chức này, cũng mong tổ chức có thể ổn định trở lại.
Từng làn khói trầm hương lượn lờ tỏa ra, khiến tâm trạng bồn chồn cũng dần lắng xuống, những phiền muộn trong lòng cũng vơi đi.
Không biết đã ngủ bao lâu, đến khi tỉnh lại, Ninh Thư cảm thấy tinh thần khá hơn nhiều. Thực ra, trạng thái linh hồn dù không ngủ hay nghỉ ngơi cũng chẳng thấy mệt mỏi, nhưng tâm lý vẫn cho rằng nghỉ ngơi một chút sẽ thoải mái hơn.
Cô vươn vai một cái, nói với 2333: “Tôi đi làm nhiệm vụ đây, đừng có lén mang vàng của tôi đi tinh lọc cho hệ thống chủ đấy.”
“Thực ra tinh lọc vẫn tốt hơn. Cô cứ để đây cũng chẳng có ích gì, tinh lọc xong còn có thể tăng cường thực lực. Hơn nữa, nếu làm đồ trang trí thì màu sắc của đống này quê mùa quá.” 2333 lẩm bẩm.
“Tôi thích màu này.” Ninh Thư đáp, “Giờ kinh phí của tổ chức eo hẹp quá, trước thì ép quyên góp, giờ lại tăng mức trích lực Linh hồn.”
2333 phản bác: “Đã bảo rồi, một tổ chức lớn như vậy không đến mức tham chút đồ của cô đâu. Hơn nữa, nếu muốn trích thêm cứ âm thầm làm là được, cần gì phải công khai thông báo với tất cả người làm nhiệm vụ? Cô có mắc chứng hoang tưởng bị hại không đấy?”
Ninh Thư: “Không, tôi chỉ hoang tưởng bị hại với cậu thôi.”
2333: “Tại sao?”
Ninh Thư: “Không có gì, chỉ là đôi lúc số liệu của chúng ta không rõ ràng lắm. Ví dụ như lần này, chúng ta thỏa thuận rằng trích một phần mười lực Linh hồn từ việc tinh lọc hồn thạch, nhưng tôi đâu biết cậu thực sự đã hút bao nhiêu?”
2333: “…Cô nghĩ tôi bẩn thỉu đến thế sao? Tôi chưa nghèo đến mức phải đi ăn cắp đâu!”
Ninh Thư lập tức nói: “Tôi biết mà, cậu chính trực cao thượng, chắc chắn không thèm để mắt đến chút lợi ích nhỏ nhoi này đâu.”
2333: “…Vốn dĩ là không thèm để mắt tới thật.”
Ninh Thư mở cửa hàng hệ thống, đổi lấy một ít đan dược bích cốc cùng một số loại thuốc như thuốc kháng viêm, thuốc hạ sốt. Phòng khi gặp môi trường khắc nghiệt trong nhiệm vụ mà không có thuốc thì chết toi.
Chi phí gấp bốn lần để đổi lấy bích cốc đan và thuốc, Ninh Thư cảm thấy bây giờ làm nhiệm vụ thực sự chẳng đáng chút nào.
Gửi phản hồi