Editor: Như Hà
Beta: Khuynh Vân
Triệu Lượng chửi thầm trong lòng, anh đây tựa như trời, đàn bà con gái phải chui vào trong ngực đấy, cho nên anh ta rất nóng lòng khoe khoang thành tựu của mình.
Có được nhiều tài nguyên, tiền tài cùng phụ nữ, nhưng Triệu Lượng không thoả mãn, càng ngày càng tham lam.
Có không ít phụ nữ dùng chính thân thể mình trao đổi để có cuộc sống an nhàn, nhìn trúng Triệu Lượng không phải vì địa vị xã hội, mà là muốn thông đồng với những nhà quyền quý kia, đàn ông hào môn thế gia vốn dĩ khó tiếp cận, nhưng thông qua Triệu Lượng thì dễ dàng hơn.
Những người phụ nữ có liên quan tới Triệu Lượng sau này đều một mực yêu thương Triệu Lượng. Dưới ánh hào quang ngựa giống nam chính, một đám phụ nữ vây quanh đến mức tâm trí mê muội.
Thân phận người uỷ thác là con gái nhà hào môn thế gia, tiền không thiếu, các loại châu báu đồ trang sức thấy cũng nhiều, đối với các loại đồ vật Triệu Lượng bày ra, đúng thật là không có gì hiếm lạ.
Cho nên muốn bao nuôi phụ nữ nhà hào môn, sẽ không vì một chút xíu ân cần mà mất phương hướng.
Lại thêm Nhu Tuyết Kiều rõ ràng tình huống của Nhu gia, cô có sứ mệnh thông gia với nhà chồng chưa cưới, nên không thể làm gì khiến Nhu gia gặp nguy hiểm.
“Tôi và Ngọc Linh Nhi chỉ là quan hệ bạn bè, trò chuyện cùng nhau như những người bạn, có phải cô có hiểu lầm gì không?” Triệu Lượng mỉm cười nhìn Ninh Thư.
Ninh Thư nhếch miệng, cô đặc biệt ghét mắt trái của Triệu Lượng, tròng mắt trái của tên này đang không ngừng co vào, đoán chừng hiện tại đang liều mạng muốn nhìn rõ thân thể cô.
Hứ, bà đây không cho nhà ngươi xem đó, làm gì được bà.
“Mặc kệ hai người là thân phận gì, Ngọc Linh Nhi là bạn tốt nhất của tôi, anh tốt nhất không được tổn thương cô ấy, tôi nghe nói anh có rất nhiều bạn gái.” Ninh Thư nói, ánh mắt xem thường.
Có nhiều bạn gái như vậy lại thích đi cưa cẩm thêm người khác, anh không cảm thấy xấu hổ sao.
Sắc mặt Triệu Lượng biến đổi, anh ta luôn cao ngạo vì cho rằng đại tiểu thư này không biết gì, không nghĩ tới cô biết mình có nhiều phụ nữ bên cạnh.
Hảo cảm cố gầy Lượng đã thất bại, hơn phân nửa là do Triệu Lượng cho rằng không ai biết chuyện của mình, mà dù có biết thì cũng chỉ ý kiến một chút, náo loạn một chút rồi thoả hiệp.
Tựa như Ngọc Linh Nhi biết mình có mấy người phụ nữ, liền ghen tuông, cuối cùng cũng làm nũng nhõng nhẽo nói, về sau anh chỉ có thể sủng cô mà thôi.
Sau đó như những người phụ nữ khác chấp nhận cùng tồn tại, Ngọc Linh Nhi ngạo kiều cũng hốt được, chẳng lẽ không thể giải quyết được Nhu Tuyết Kiều cao quý lãnh diễm này sao?
Triệu Lượng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Ninh Thư, cảm thấy tức giận, rồi sẽ có một ngày anh ta đè người phụ nữ này ở dưới thân thể mình triền miên, muốn cho cô biết hậu quả khi xem thường anh.
Triệu Lượng muốn chinh phục người phụ nữ trước mặt này, hơn nữa chinh phục xong vứt bỏ.
Sớm muộn gì anh cũng phải thượng cô cho bằng được.
Triệu Lượng tức giận, thầm suy nghĩ.
Người này không thích anh, thế nhưng lại có cơ thể mà anh thích, tức chết rồi.
Ninh Thư nhìn thấy vẻ mặt phẫn uất của Triệu Lượng, không cần nghĩ cũng biết anh ta đang nghĩ gì.
Dưới cái nhìn của cô, Triệu Lượng có chút chật vật, mặc dù bây giờ Triệu Lượng đang có tiền, nhưng đối mặt với một gia đình hào môn vẫn chưa thể ngẩng đầu lên được, trong lòng phẫn uất, đối mặt với Ninh Thư cao cao tại thượng nhìn mình, trong lòng Triệu Lượng lại phẫn nộ.
Người như Nhu Tuyết Kiều, nếu là Triệu Lượng trước kia sẽ không bao giờ có thể gặp được, nếu có gặp thì cũng không ai thèm nhìn, cho nên Triệu Lượng đối với mỹ nữ ai đến cũng không hề cự tuyệt, thấy mỹ nữ có quyền có thế liền theo đuổi, vì muốn chứng tỏ anh và trước kia không giống nhau, bây giờ anh không còn là người không có gì cả như trước nữa.
Cho dù dị năng giúp Triệu Lượng nhìn xuyên thấu, thoáng cái có được rất nhiều tiền, nhưng vẫn không thể thay đổi được bản tính hẹn mọn của anh ta.
Ninh Thư chỉ nói một chút xíu thôi mà Triệu Lượng đã chịu không nổi.
Triệu Lượng nói hôm khác sẽ đến rồi đi mất, nhìn bóng lưng của Triệu Lượng, Ninh Thư bĩu môi quay người đi đến phòng của ông nội.
“Ông nội.” Ninh Thư gọi Nhu lão.
Nhu lão gỡ kính ra, hỏi: “Nhu Nhu, sao thế, tiễn Triệu Lượng về rồi sao?”
Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Ông nội tựa hồ rất xem trọng Triệu Lượng?”
“Tiểu tử đó cũng tốt, đừng khinh người ta nghèo, nghe nói bản lãnh của nó cũng không nhỏ, chỉ tiếc con đã đính hôn cũng con trai nhà họ Mặc, bằng không thì cũng có thể gả cho Triệu Lượng.” Nhu lão vừa đùa vừa nói.
Ninh Thư trực tiếp xem thường, nói: “Ông nội, ông mau tỉnh lại đi, nói cho ông biết, cái người tên Triệu Lượng này cũng khá xảo trá, Ngọc Linh Nhi còn bị anh ta lừa, anh ta có mấy hồng nhan tri kỷ lận, không có ý định kết hôn cùng ai cả, con đoán chừng cả đời anh ta sẽ không kết hôn, nếu như kết hôn thì không thể quấn quýt cùng lúc nhiều bạn gái được.”
Không kết hôn, phụ nữ bên cạnh nhiều, nhiều nhất thì chỉ có thể bị nói là sinh hoạt cá nhân bừa bãi, nói hoa mỹ chút gọi là phong lưu, cũng chứng minh bản thân có mị lực.
Lại nói, có nhiều bạn gái bên cạnh như vậy, cưới một người nào cũng không được, còn không bằng không cho mọi người có cái danh phận, như thế này thì bình đẳng hơn.
Nhu lão buông bút lông xuống, có chút kinh ngạc: “Tiểu tử kia tại phương diện đó không kiềm chế sao?”
“Đàn ông mà, ít nhiều cũng có một vài cái tật.” Nhu lão không để ý lắm nói.
“Ngay cả phần dưới của mình đều không quản được, thì có cái gì gọi là tiền đồ, đối với phụ nữ của mình thì không nói, ông nội có biết sau khi anh ta có tiền, đối đãi với bạn học lúc trước không cho anh ta mượn tiền như thế nào không, đẩy người khác vào cảnh cùng đường mạt lộ, có thể nhìn thấy tính cách ích kỷ của anh ta, ông nội, sau này có tiếp xúc với anh ta, nếu như lỡ lời nói một câu trúng tim đen của anh ta, anh ta sẽ tìm cơ hội cạo chết nhà chúng ta.” Ninh Thư chậm rãi nói.
Nhu lão nhíu mày, hỏi: “Làm sao con biết rõ chuyện của nó như vậy?”
“Là Ngọc Linh Nhi nói với con, con không muốn biết cũng không được, cho nên, ông nội đừng tưởng rằng anh ta cứu được ông nội là tốt, ông nội có biết anh ta trước kia học ngành gì không, chính là học Công nghệ Thông tin, làm sao lại hiểu được cách trị bệnh cứu người?” Ninh Thư lôi gốc gác của Triệu Lượng moi ra hết.
“Ông nội, con nói nhiều với ông như vậy, để ông ở cùng anh ta thì chú ý một chút, hơn nữa con cảm thấy người này rất kỳ quặc.”
Nhu lão ừ một tiếng: “Trừ chuyện này, con còn có chuyện gì khác sao?”
Ninh Thư nói: “Ông nội, con muốn đi học làm y tá, chờ đến khi kết hôn cùng Mặc Minh, con có thể chăm sóc tốt cho anh ấy.”
“Được, khổ cho con, cha của con thật vô dụng.” Nhu lão thở dài, tình huống hiện tại của Nhu gia không được tốt lắm.
Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, nhưng bên trên có hạng mục gì Nhu gia cũng không vớt được miếng nào, như vậy thì còn có thể làm được gì nữa?
Chỉ nhặt nhạnh được một ít dự án nhỏ như chân muỗi, tình huống của Nhu gia rất nghiêm trọng rồi.
Ninh Thư nhẹ nhàng nói: “Cha con cũng đã rất cố gắng.”
Không bột đố gột nên hồ, mấy hạng mục đó không có biện pháp nào lấy được đến tay, bên trên không cấp.
Ninh Thư muốn học y tá một là cho Mặc gia một cái tín hiệu, hai là phòng ngừa mọi người nghi ngờ cô đột nhiên cái gì cũng biết.
Nguyên chủ của cô chưa từng học qua y tá, nếu như biểu hiện quá thuần thục, như vậy không phải là làm cho người ta hoài nghi sao?
Gửi phản hồi