“Tỷ chép kinh Phật cho tổ mẫu ư?” Diêu Hạ chu môi, hạ giọng than thở: “Sao không gọi muội cùng chép? Đến lúc đó tổ mẫu lại trách muội mất thôi…”
Diêu Nhiễm khẽ nhếch môi, giọng điệu thản nhiên: “Tổ mẫu nào nỡ trách muội, người lúc nào cũng yêu thích muội nhất mà.”
“Sao có thể chứ, tổ mẫu vẫn thường bảo muội nghịch như khỉ con, chẳng thể sánh với đường tỷ đoan trang trầm ổn, hiểu lễ biết nghĩa. Người lúc nào cũng bảo muội phải học hỏi đường tỷ nhiều hơn đấy.”
Nhắc đến chuyện này, Diêu Hạ cười hì hì, rồi hào hứng kéo tay Diêu Nhiễm, vui vẻ giới thiệu: “Phải rồi, đường tỷ, đây là tỷ tỷ từ phủ Thường tướng quân. Hôm nay muội và Thường tỷ tỷ vừa gặp đã như tri kỷ, tiếc là không gặp nhau sớm hơn!”
Thiếu nữ bên cạnh suýt nữa lại muốn trợn mắt, lần trước nàng cũng nghe Diêu Nhị nói y hệt câu này.
Diêu Nhị gặp ai xinh đẹp cũng đều là “vừa gặp đã thân, muộn màng chẳng kịp”, cứ như thể thế gian này chẳng ai đáng quý bằng bằng họ vậy. Ai mà tin lời nàng ta thì đúng là ngốc rồi.
Chẳng hạn như vị nữ lang Ngụy gia của phủ Quốc công đây…
Không xa lắm, Ngụy Diệu Thanh trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
Vài hôm trước, Diêu Hạ còn suốt ngày quấn lấy nàng, bây giờ thì sao? Cả người như muốn dán lên người Thường Tuế Ninh, bộ dạng chẳng chút liêm sỉ, khiến nàng tức đến nỗi suýt nữa bóc khói trên đầu.
Còn Thường Tuế Ninh, lúc này dường như không mảy may quan tâm đến chuyện đó.
Mà chỉ lặng lẽ quan sát Diêu Nhiễm—
Nữ nhi duy nhất của Diêu Đình Úy, từ lúc nghe Diêu Hạ giới thiệu thân phận của nàng, biết được nàng họ Thường, hình như có chút khác lạ.
Chỉ là thoáng chốc, nàng ta đã che giấu đi tất cả.
“Thì ra đây là nương tử trong phủ Thường tướng quân…” Diêu Nhiễm mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Sớm đã nghe danh, hôm nay gặp mặt, mới biết lời đồn không hề sai.”
Thường Tuế Ninh cũng khẽ mỉm cười đáp lại: “Ta cũng đã nghe danh Diêu nương tử từ lâu. Lệnh tôn Diêu Đình Úy xuất thân tiến sĩ, ngoại tổ của nương tử lại là Hà Đông Bùi tộc, danh môn thế gia như vậy, chắc hẳn Diêu nương tử mang theo phong thái thư hương, quả thực đáng ngưỡng mộ.”
Diêu Nhiễm nhẹ siết chặt chiếc khăn lụa trong tay.
Ngưỡng mộ sao?
Thường Tuế Ninh thực sự đang ngưỡng mộ nàng sao?
Diêu Nhiễm kìm nén cảm giác khác lạ trong lòng, nhẹ giọng đáp: “Thường nương tử quá lời rồi.”
Lúc này, Diêu Hạ bỗng reo lên: “Phu nhân Quốc công phủ cùng bá mẫu đến rồi!”
Bá mẫu—
Đó chẳng phải là trưởng nữ của Bùi Mẫn sao?
Thường Tuế Ninh đưa mắt nhìn về phía nhóm quý phu nhân đang tiến lại gần, ai nấy đều y phục lộng lẫy, khí chất đoan trang.
Diêu Nhiễm cũng liếc nhìn một cái, sau đó vội vàng quay sang Diêu Hạ, nói khẽ: “Nghe nói vườn phía tây trồng đầy mẫu đơn, đẹp đến nao lòng. Sao Nhị muội không đưa Thường nương tử qua đó ngắm hoa?”
“Được thôi!” Diêu Hạ cười tít mắt: “Thường tỷ tỷ lần đầu đến đây, hôm nay để muội làm người hướng dẫn nhé!”
Nói rồi, nàng ta quay sang Diêu Nhiễm: “Đường tỷ không đi cùng sao?”
“Ta…” Diêu Nhiễm vừa định trả lời thì chợt nghe thấy một giọng phụ nhân vang lên: “Nhiễm nhi, lại đây.”
Một phụ nhân đứng bên cạnh phu nhân Quốc công phủ khẽ phất tay gọi nàng.
“Mẫu thân gọi ta… Ta phải đi trước, lát nữa sẽ tìm hai muội sau.” Diêu Nhiễm vội vàng thấp giọng dặn dò, rồi nhanh chóng bước lên phía trước.
Hết lần này đến lần khác nhắc đến chuyện bảo Diêu Hạ đưa nàng đến vườn mẫu đơn—
Là muốn đuổi nàng đi sao?
Thường Tuế Ninh nhìn theo bóng lưng Diêu Nhiễm, trong đáy mắt ánh lên tia trầm tư.
“Tiểu thư, người không qua chào đại phu nhân một tiếng sao?” Tỳ nữ bên cạnh Diêu Hạ khẽ hỏi.
Nếu nữ lang không lên hành lễ, e rằng đại phu nhân sẽ lại cho rằng nàng thất lễ, không biết kính trên nhường dưới.
“Thôi đi, bá mẫu chỉ gọi đường tỷ, ta mà tự tiện bước lên, sợ rằng lại bị cho là có ý tranh giành sự chú ý trước mặt phu nhân Quốc công phủ mất.” Diêu Hạ lè lưỡi, hạ giọng nói nhỏ: “Dù sao bá mẫu cũng chẳng ưa ta, ta cần gì phải tự tìm phiền phức.”
Bá mẫu nàng xuất thân từ Bùi tộc, chính là đích trưởng nữ của Bùi gia, ngay từ cốt tủy đã xem thường mẫu thân và nàng.
Thường Tuế Ninh thoáng nghe thấy đôi câu, liền liếc mắt nhìn vị Bùi phu nhân ấy.
Diêu Hạ vừa định dẫn nàng đi về hướng vườn mẫu đơn thì bỗng một giọng nói vang lên: “Diêu Nhị, lại đây.”
Diêu Hạ quay lại, liền thấy Ngụy Diệu Thanh đứng cách đó không xa, sắc mặt lộ vẻ không nhịn nổi nữa.
Diêu Hạ giật mình, vội vã buông tay đang khoác lấy cánh tay Thường Tuế Ninh: “Thường tỷ tỷ, muội phải qua đó một lát, lát nữa sẽ dẫn tỷ đi thưởng hoa sau.”
Nhìn bóng lưng Diêu Hạ vội vã chạy đến, Thường Tuế Ninh chỉ cười mà không nói gì.
“Sao? Hôm nay muội không thấy ta ở đây à?” Ngụy Diệu Thanh giọng điệu đầy bất mãn, ánh mắt dừng lại trên túi hương trong tay Diêu Hạ.
Diêu Hạ vội giấu chiếc túi đi, cười lấy lòng, tròn xoe đôi mắt: “Muội thấy Ngụy tỷ bận rộn nên không dám đến làm phiền… Vài ngày không gặp, Ngụy tỷ càng thêm xinh đẹp đấy!”
“Muội tưởng ta tin sao…”
Bên kia, theo sự ra hiệu của mẫu thân Bùi thị, Diêu Nhiễm đang hành lễ với phu nhân Quốc công phủ.
Đoàn thị mỉm cười tán dương: “Bùi phu nhân quả thực đã dạy dỗ ra một tiểu nương tử xuất chúng, chỉ thoạt nhìn thôi cũng đã khác biệt với nữ nhi tầm thường, thực sự đoan trang đại khí.”
Bùi thị nhàn nhạt cười đáp: “Nói đến dạy dỗ con cái, Trịnh Quốc công phu nhân mới là tấm gương điển hình. Như Ngụy thị lang, còn trẻ mà đã là rường cột triều đình.”
Đoàn thị thở dài: “Ta nào có bản lĩnh dạy dỗ nó, trái lại, ngày nào nó cũng giảng đạo lý với ta, làm ta đau đầu không thôi.”
Mấy vị phu nhân bên cạnh nghe vậy liền bật cười.
Bùi thị nghe câu này, trong lòng dâng lên một tia chán ghét nhàn nhạt.
Vô phép chính là vô phép.
Nếu không phải Ngụy thị lang quả thực trẻ tuổi tài cao, tiền đồ rộng mở, nếu hắn có thể kết thân cùng Nhiễm nhi, hôn sự này đúng là một mối duyên lành, thì bà ta thật sự chẳng buồn để mắt tới Đoàn thị.
Một nhóm người vừa nói chuyện vừa chậm rãi bước về phía trước.
Diêu Nhiễm đi bên cạnh mẫu thân, vừa ngước mắt đã thấy Thường Tuế Ninh vẫn đứng nguyên tại chỗ, hàng lông mày khẽ nhíu lại thật nhanh.
Đúng lúc này, Đoàn thị như thể vừa mới trông thấy Thường Tuế Ninh, giọng điệu có phần cố ý cất cao, cười nói: “Ồ, đó chẳng phải là nương tử phủ Thường tướng quân sao?”
Thường Tuế Ninh nghe tiếng gọi, nét mặt hơi điều chỉnh một chút rồi mới xoay người lại.
Nàng cố ý không rời đi, chính là đợi để có người nhìn thấy—
Nhưng người đó rõ ràng không nằm trong dự liệu của nàng.
Dù sao sớm muộn gì cũng phải đối diện, chạy trời không khỏi nắng.
Thường Tuế Ninh đành phải bước lên phía trước, phúc thân hành lễ.
Nhìn nàng cúi đầu, Đoàn thị cười nói: “Ngẩng đầu lên để ta xem nào.”
Thường Tuế Ninh: “……”
Đoàn Chân Nghi cũng quá mức lớn gan rồi…
Tuy không hoàn toàn phù hợp, nhưng cảm giác này thật giống như “hổ xuống đồng bằng bị chó khinh”, nàng chỉ đành ngoan ngoãn mỉm cười, ngẩng đầu lên.
Cũng chính lúc này, nàng mới lần đầu tiên nhìn thấy dung mạo hiện tại của Đoàn thị ở khoảng cách gần như vậy.
Nàng chưa từng thấy Đoàn Chân Nghi gần bốn mươi tuổi—dĩ nhiên, câu này cũng chẳng khác nào nói thừa.
Đoàn thị vốn chỉ hơn nàng ba tuổi, nhưng hiện tại lại trông già hơn nàng biết bao nhiêu, cứ như đột nhiên đã sống thêm hơn mười năm vậy.
Nàng chết khi mới hai mươi ba tuổi, tổng cộng chỉ có hai mươi ba năm ngắn ngủi, còn chưa kịp cảm nhận sự trôi đi của thời gian, giờ phút này bỗng nhiên trông thấy cố nhân chẳng còn nét thanh xuân ngày nào, tâm tư thực sự phức tạp.
Thoáng chốc, nàng không biết rốt cuộc là ai đã bị đánh cắp hơn mười năm cuộc đời này—là nàng, hay là cố nhân trong mắt nàng đây?
“Quả thực là một tiểu nương tử xinh đẹp như đóa hoa!” Đoàn thị tán thưởng đầy kinh ngạc.
Cùng với câu khen này, Thường Tuế Ninh nhạy bén nhận ra có một ánh mắt không mấy thân thiện rơi lên người nàng.
Ánh nhìn ấy ẩn giấu giữa vô số ánh mắt khác, mang theo sự lạnh lẽo và dò xét.
Gửi phản hồi