Từ Dung Triều mệt mỏi quay về nhà cổ Từ gia, những gì y đã đoán trước đó lại không xảy ra, y tưởng các trưởng lão tông tộc đã dập tắt ngọn lửa ở Từ gia từ lâu nhưng từ dưới chân núi nhìn lên vẫn nhìn thấy là một màu đỏ rực thông thiên.

Nhà cổ cháy đen đã sập đổ thành một mớ hỗn độn, nếu không nhờ Ninh trưởng lão của Vĩ Nhân tộc biết chút trận pháp nên đã ngăn chặn được lửa lan rộng, nếu không thì e rằng cả ngọn núi nơi tọa lạc nhà cổ Từ gia cũng sẽ bị thiêu rụi sạch sẽ.

Nhà cửa bị cháy rồi, những bí mật ẩn giấu trong nhà cũng hóa thành tro tàn, chỉ có những người trong gia tộc Từ thị thoát ra được.

Khi Từ Dung Triều trở về, dưới chân núi Từ thị đã là một cảnh hỗn loạn, Ninh trưởng lão dẫn theo một vài tộc nhân của các thị tộc có quan hệ thân thiết với Từ gia hoặc từng nhận ơn huệ của Từ trưởng lão vây quanh dưới núi để trấn an và cứu chữa những người bị thương.

Đã là giữa trưa, ánh dương gay gắt khiến người ta choáng váng, tiếng khóc lóc kêu than và chửi rủa lọt vào tai mỗi người.

Từ Dung Triều nhìn thấy kế mẫu trẻ tuổi của y, tuổi tác của bà ta chỉ lớn hơn y mười tuổi.

“Ông trời ơi! Ngày phòng đêm phòng, cướp nhà khó phòng mà! Ai có thể ngờ thân sinh hài tử của lão gia lại muốn mạng thân phụ của chúng cơ chứ! Lão gia… Lão gia ơi…”

“Kính xin các vị trưởng lão tông tộc, cầu xin mọi người mau cứu lấy lão gia nhà ta! Cái tên Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận quả thực không phải người! Chúng thông đồng với ngoại tặc muốn hãm hại Từ gia chúng ta! Lão gia nhà ta suýt chút nữa chết trong đám lửa! Nếu không nhờ các trưởng lão đến kịp thời, e rằng chúng ta đã chết hết trong ngọn lửa lớn đó… Các trưởng lão ngàn tuyệt đối đừng tha cho bọn chúng!”

“Đống bạch cốt chất đống trong núi kia đều là tội chứng của hai tên súc sinh lòng lang dạ sói đó!”

Từ Dung Triều nghe những lời của kế mẫu, trong lòng dần trở nên lạnh lẽo đi.

Từ phu nhân cũng nhìn thấy Từ Dung Triều, tựa như nhất thời tìm được chỗ dựa đáng tin cậy, bà ta lao đến dưới chân Từ Dung Triều: “Dung Triều! Con ơi, đứa con ngoan của mẫu thân! Cuối cùng con cũng về rồi! Hai người ca ca của con muốn mạng mẫu thân và phụ thân con đó!”

Không biết có phải vì y đã học được cách nói dối hay không mà vào lúc này những lời nói dối vụng về trong mắt Từ Dung Triều trở lộ liễu và không thể che giấu.

Nước mắt của Từ phu nhân không làm Từ Dung Triều mủi lòng, ngẫm nghĩ kỹ lại mỗi lần gặp y kế mẫu đều trưng ra vẻ mặt tươi cười chào đón nhưng thực ra chưa từng làm một việc nào thực sự tốt cho mấy huynh đệ bọn họ.

“Bọn họ đâu rồi?” Từ Dung Triều hỏi Ninh trưởng lão.

Đương nhiên Ninh trưởng lão biết y đang hỏi ai, ánh mắt ông lão nhìn về phía nhà cổ trên núi vẫn còn đang cháy lớn, thở dài một tiếng.

Một người khác đứng sau ông ấy nói: “Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận phóng hỏa lúc đêm khuya, ngọn lửa đó không biết hình thành từ loại hỏa phù nào mà nước bình thường khó có thể dập tắt. Chúng ta chỉ có thể dùng trận pháp để ngăn chặn thế lửa lan rộng ra, đợi đến khi ngọn lửa thiêu rụi hết nhà cổ, hẳn là sẽ tự tắt. Còn về hai người họ… Từ Dung Cận vì cứu sủng thú mà quay vào nhà cổ, Từ Dung Kỳ cũng đi theo vào, đến giờ vẫn chưa thấy ai đi xuống.”

Từ Dung Triều chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn đi vài phần, y rất mệt mỏi, dường như đầu óc cũng không còn đủ linh hoạt.

Từ Dung Triều nghe vậy, cau chặt mày: “Bọn họ không xuống, các người cũng không phái người đi cứu sao?”

Mọi người bị y hỏi đến ngẩn người, Từ Dung Triều liền biết ngay câu trả lời.

Ninh trưởng lão khẽ gật đầu dưới ánh mắt Từ Dung Triều, rồi nói: “Đây cũng là quả báo mà bọn họ… tự gánh chịu.”

––

Tổ phụ của Từ Dung Triều, Từ trưởng lão, là gia chủ kiêm trưởng lão của Từ thị, còn phụ thân của Từ Dung Triều vì là đứa con trai được sinh ra lúc Từ trưởng lão tuổi xế chiều nên được chủ mẫu bảo vệ quá mức, kiêu căng từ thuở nhỏ đến lúc trưởng thành, không thể gánh vác được việc gì.

Có lẽ Từ trưởng lão đã nhìn thấu năng lực có hạn của nhi tử mình trong đời này nên đã tìm cho nhi tử mình một thê tử quyền lực, hy vọng có thể bù đắp trong việc giáo dục thế hệ sau.

Mẫu thân của Từ Dung Triều quả thực là một nữ nhân vừa thông minh vừa có thủ đoạn. Vào một năm mưa rào liên tục kèm theo nhiều tia sét giáng xuống Nhược Xuyên, đêm đó dã thú trong rừng núi chết và bị thương vô số, mẫu thân của Từ Dung Triều lên núi vào đêm khuya rồi bỏ mạng dưới sấm sét.

Bà đã cứu được rất nhiều sủng thú nhưng sinh mạng lại mãi mãi dừng lại ở tuổi ba mươi năm đó.

Tai họa sấm sét năm đó đã gây ra tổn thất không nhỏ cho các đại thị tộc ở Nhược Xuyên, Từ gia đã tổ chức một tang lễ sau cơn mưa lớn kéo dài.

Kể từ đó, Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận vẫn luôn lớn lên bên cạnh phụ thân, không có sự dạy dỗ của mẫu thân, cộng thêm thiên phú ngự thú cũng bình thường, vậy nên mọi gánh nặng của Từ gia đều đặt lên vai Từ trưởng lão và Từ Dung Triều.

Từ trưởng lão dần tuổi già sức yếu nhưng gia chủ Từ gia lại mãi vẫn chưa được tuyển chọn ra. Phụ thân của Từ Dung Triều âm thầm bất mãn trong lòng, ngay cả hai đứa nhi tử cùng lớn lên bên cạnh ông ta cũng đều mang tâm tư riêng.

Từ phụ đã ngoài năm mươi không còn khí phách hăng hái của một công tử thị tộc, thân hình đã biến dạng, nhưng nào ngờ lại có nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp cố ý lấy lòng, thế là tất nhiên ông ta rơi vào lưới tình của đối phương.

Trưởng tử và thứ tử đều khó nên trò trống gì, cũng chẳng được lão gia tử yêu quý, đứa nhi tử duy nhất có triển vọng lại trở thành người tàn tật mất đuôi. Mỹ thê chỉ cần thủ thỉ bên gối vài câu, Từ phụ liền nảy sinh ý định nhân lúc sức khỏe còn tạm ổn sẽ sinh thêm một đứa con với người thê tử trẻ tuổi.

Nữ nhân kia cũng biết Từ Dung Triều mới là người có năng lực nhất trong Từ gia, tiếc là y và hai người huynh trưởng không lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm cũng vì vậy mà không được khăng khít, nhờ thế bà ta ly gián bọn họ dễ như trở bàn tay.

Từ Dung Triều như ý bà ta mong muốn đã đến núi Kỳ Lân, chỉ tiếc là dù nhìn cơ thể Từ phụ có vẻ khỏe mạnh nhưng đến cuối cùng vẫn không thể khiến bà ta mang thai.

Mà trưởng tử và thứ tử của Từ gia cũng không vô năng như bà ta nghĩ…

Hai đứa trẻ có kế mẫu, không có tài năng vượt trội như đệ đệ để thu hút sự chú ý của người khác, lại chẳng được phụ thân thân sinh yêu thương, kế mẫu còn tìm trăm phương nghìn kế khiến phụ thân ngày càng xa lánh họ, quay sang dốc sức bồi dưỡng đứa con nối dỗi mới của mình. Thử hỏi, làm sao họ có thể cam tâm cho được?

Lúc này có một người tìm đến họ, nói với họ rằng có một cách có thể giúp họ hoàn toàn đứng vững gót chân trong Vĩ Nhân tộc, tiền đề là họ cần làm việc thay cho ông ta.

Mặc dù Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận không phải là những kẻ ngu ngốc nhưng Vĩ Nhân tộc vẫn còn rất ngây thơ. Những lợi ích nhỏ bé mà người đó mang lại khiến họ cảm thấy có một ngày nào đó họ thực sự có thể hoàn toàn nắm quyền Từ gia, trở thành gia chủ Từ gia.

Có lẽ một ngày nào đó, họ cũng có thể trở thành niềm tự hào của phụ thân, cũng có thể trở thành trụ cột của Từ gia, cũng có thể nhìn thấy sự tự hào của Tổ phụ dành cho họ trong ánh mắt của ông.

Thiếu niên Từ Dung Kỳ cũng từng nghĩ một ngày nào đó hắn ta có thể gánh vác trách nhiệm đè nặng trên lên vai Tổ phụ, hắn ta sẽ không tranh giành vị trí trưởng lão với Từ Dung Triều, hắn ta có thể trở thành gia chủ Từ gia, không để Từ gia rơi vào tay độc phụ kia.

Nhưng tâm tư đó đã dần thay đổi theo ngày tháng trôi qua.

Lần đầu tiên Từ Dung Kỳ giết người là thả cổ trùng vào cơ thể của một họ hàng bên nhà mẹ đẻ của kế mẫu từng hạ thấp Từ Dung Cận. Hắn ta đã dẫn người đó đến cái hố sâu trong rừng rồi tự tay đẩy người đó xuống.

Đêm hôm đó Từ Dung Kỳ không dám ngủ, dằn vặt trong lòng như đang chờ đợi ngày chết của mình.

Vĩ Nhân tộc không giỏi nói dối nhưng không phải không biết nói dối, hắn ta cũng sợ hãi những gì mình làm sẽ bị người khác phát hiện, bị người khác vạch trần.

Nhưng khi người đó chết trong hố sâu với ruột gan đứt đoạn mà không ai phát hiện ra người đó mất tích, trong lòng Từ Dung Kỳ trào dâng một cảm giác khoái cảm khó tả, như thể cục tức đã uất nghẹn trong lòng nhiều năm, cùng với cái chết của người hắn ta chán ghét mà tiêu tan.

Kẻ thần bí đã tạo điều kiện cho hắn ta có dịp nở mày nở mặt một lần trước mặt các thị tộc, nhưng rất nhanh sau đó hắn ta lại phải hứng chịu thêm với một sự đả kích khác từ đến từ kế mẫu.

Những chuyện như giết người này một khi đã có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai.

Từ Dung Kỳ bắt đầu học cách nói dối và ngụy trang, hắn ta chất đống những người mình giết ở cùng một chỗ, nhìn cổ trùng trong hố sâu cắn xé lẫn nhau, hắn mới hiểu được hóa ra Vĩ Nhân tộc không có gì khác biệt so với những tộc nhân khác, họ cũng vì lợi ích và sự ích kỷ mà đấu đá nội bộ, như kế mẫu của hắn ta, như những thị tộc đang nhăm nhe kia.

Cái gọi là không biết nói dối, cái gọi là chân thành đều là thứ vớ vẩn.

Khi Từ Dung Kỳ làm việc cũng không hề giấu giếm Từ Dung Cận, người cùng ăn cùng ngủ với hắn ta. Từ Dung Cận không hỏi, hắn ta cũng không nói, sự ăn ý tích lũy suốt nhiều năm giữa hai huynh đệ ăn khớp vào khoảnh khắc này.

Từ Dung Kỳ chưa bao giờ để Từ Dung Cận giết người, cũng không giấu giếm việc mình giết người trước mặt đệ ấy.

Ban đầu hắn ta giết những người từng có ác ý với họ, rồi dần chuyển sang giết những người hắn ta chán ghét, rồi lại chuyển sang giết những người không có liên quan gì đến hắn ta.

Hắn ta không cho rằng mình đã làm sai điều gì, thiên nhộn nhịp đều vì lợi mà đến, thiên hạ chen chúc cũng vì lợi mà đi, hắn ta chỉ cần bản thân và Từ Dung Cận sống tốt là đủ rồi.

Dần dà, Từ Dung Kỳ không còn tha thiết gì gì việc Từ gia có công nhận mình hay không nữa, có một số tình cảm khi đã nồng nhiệt đến một mức độ nhất định mà không nhận được hồi đáp, sẽ nhanh chóng biến chất, lao dốc không phanh, chuyển từ yêu thành hận, sinh ra căm ghét tột cùng.

Từ Dung Kỳ không còn mong đợi sự chú ý của tổ phụ nữa, không còn mong đợi tình yêu của phụ thân, hắn ta chỉ biết trên đời này người duy nhất có thể tin tưởng hắn ta và đồng hành cùng hắn ta chỉ có mình Từ Dung Cận, đệ đệ ruột của hắn ta.

Hai người họ đã trải qua cuộc đời tương tự, họ máu mủ ruột thịt, họ mới là người quan trọng nhất của nhau.

Khi bạch cốt trong núi bị bại lộ, Từ Dung Kỳ liền biết lần này e rằng mình khó thoát khỏi kiếp nạn.

Kẻ thần bí kia nói với hắn ta rằng trên núi này có một trận pháp mà người đó không thể phá giải và chưa từng thấy bao giờ, người đó đã tìm ra tâm trận, bảo Từ Dung Kỳ nhanh chóng đến nơi đó xem là ai ở đấy, đồng thời giết người thiết lập trận pháp đó.

Từ Dung Kỳ vội vã chạy đến, rồi hắn ta nhìn thấy Từ Dung Triều.

Những lời nói của Từ Dung Triều khó tránh khỏi khiến Từ Dung Kỳ nghĩ đến chính mình, hóa ra ba huynh đệ bọn họ đều giống nhau, sống trong sự nhục nhã và đau khổ.

Khi Từ Dung Triều thốt ra đệ ấy muốn tất cả Vĩ Nhân tộc đều không được thoải mái, thực ra trong lòng Từ Dung Kỳ có chút mong đợi. Cái tâm lý phản nghịch rằng bản thân đã không sống tốt thì cũng muốn cả thiên hạ đều không sống tốt đó đã được thỏa mãn trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Kẻ thần bí từng nói hắn ta là chỉ cần làm việc cho ông ta thì ông ta sẽ hứa với hắn ta một điều. Khi đó Từ Dung Kỳ đã yêu cầu ông ta dẫn đệ đệ mình đi.

Từ Dung Kỳ vẫn còn oán hận và không cam lòng đối với Từ gia, làm sao hắn ta có thể ngoảnh mặt bỏ đi như vậy để hai người kia được vui sướng? Do đó hắn ta quay lại nhà cổ, dùng hỏa phù phóng một trận hỏa hoạn, thiêu rụi sạch sẽ nhà cổ của thị tộc có nền móng hàng ngàn năm.

Chỉ là Từ Dung Kỳ không ngờ Từ Dung Cận lại quay trở về.

Khoảnh khắc nhìn thấy Từ Dung Cận ở nhà cổ, Từ Dung Kỳ lập tức tê dại cả da đầu, hắn ta đột nhiên hiểu ra điều gì đó, và những lời Từ Dung Cận nói tiếp theo cũng đã xác nhận phỏng đoán của hắn ta.

“Đại ca, trên ngọn núi huynh nói không có người.”

Người bí ẩn đã nói một khi sự việc bại lộ, hắn ta chỉ cần đến ngọn núi đã hẹn trước để tìm ông ta, chắc chắn ông ta sẽ giúp hắn ta.

Từ Dung Kỳ cũng không có yêu cầu gì nhiều hơn, hắn ta chỉ muốn Từ Dung Cận thoát thân!

Nhưng trên ngọn núi đó không có người… kết hợp với số lượng bạch cốt nhiều đến kinh người mà hắn ta nhìn thấy trong núi, số người hắn ta giết chẳng qua cùng lắm chỉ là một đống nhỏ trong số đó, còn chưa đến trăm người.

Khoảnh khắc này Từ Dung Kỳ nghĩ quả thực Vĩ Nhân tộc bọn họ là những người ngu ngốc bẩm sinh, hắn ta tự cho mình là thông minh nhưng cuối cùng bản thân lại rơi vào một âm mưu khổng lồ.

E rằng người đó đã dùng cách thức này lừa gạt không biết bao nhiêu người Vĩ Nhân rồi, tích lũy qua bao đời. Người đó chưa từng nghĩ đến việc để Từ Dung Kỳ rời khỏi Nhược Xuyên, nếu sự việc không bị bại lộ thì hắn ta sẽ mãi mãi là công cụ giết người tiện tay của ông ta, nếu sự việc bị bại lộ thì Từ Dung Kỳ chính là tội nhân lớn nhất của Vĩ Nhân tộc.

Thế lửa nhà cổ Từ gia càng cháy càng lớn, tiếng hô hoán dập lửa ngày một nhiều hơn, Từ Dung Kỳ biết mình không thể trốn thoát được, hắn ta chỉ sợ ngọn lửa này không thiêu chết được độc phụ kia nên muốn đích thân ra tay.

Kế hoạch của hắn ta đã không thành công, kế mẫu của hắn ta quả là một nữ nhân ẩn giấu cực sâu. Bà ta là một Vĩ Nhân tộc thông minh, đồng thời cũng là một chủ mẫu tinh thông đạo ngự thú.

Bà ta biết bản thân không phải đối thủ của Từ Dung Kỳ, nên chuyển ánh mắt sang Từ Dung Cận.

Sủng thú của Từ phu nhân lao về phía Từ Dung Cận, sủng thú của Từ Dung Cận vì bảo vệ đệ ấy mà cắn xé với dã thú kia.

Từ phu nhân đủ nhẫn tâm, đối với bà ta, sủng thú chính là sủng thú, bà ta lại không thiếu tình yêu, sao có thể coi một con chó bên cạnh là người bằng hữu quan trọng nhất được?

Nhưng đối với Từ Dung Cận thì khác, sủng thú lại là người huynh đệ thân thiết nhất, là người bằng hữu tốt nhất.

Hắn ta không đành lòng nhìn sủng thú bị trọng thương, bị mắc kẹt trong biển lửa, Từ Dung Kỳ vì cứu đệ đệ cũng lao trở lại nhà cổ.

Từ phu nhân nhìn ngọn lửa ngày càng cháy mạnh, trong lòng chỉ nghĩ: Cháy đi, cháy dữ dội hơn nữa! Thiêu chết bọn chúng, thế thì Từ gia sẽ mãi mãi nằm trong sự kiểm soát của ta.

Khi vừa quay người lại gặp Ninh trưởng lão, Từ phu nhân liền rơi xuống hai hàng nước mắt, nữ nhân yếu đuối khóc lóc cầu xin họ cứu phu quân mình.

––

Ánh mắt Từ Dung Kỳ xuyên qua ánh lửa, nhìn thấy tất cả những điều này trong mắt.

Hắn ta nói với Từ Dung Cận: “Đệ xem, con người có khi còn đáng sợ hơn dã thú nhiều.”

Con người chỉ cần vừa mở miệng, nhưng lời nói ra toàn là lời nói dối, chẳng qua là bởi vì thân phận Vĩ Nhân tộc này khiến tư tưởng của họ bị đóng đinh, tự cho rằng những lời bọn họ buộc miệng nói ra đều là sự thật.

Hai người đệ đệ của hắn ta, một người yếu đuối vô năng, một người ngây thơ ngu xuẩn, còn hắn ta… là người vô năng nhất, cũng là ngu xuẩn nhất.

Từ Dung Kỳ quay người nhìn Từ Dung Cận đang rơi nước mắt giàn giụa trong biển lửa, vẻ mặt dần trở nên dữ tợn, hắn ta nói với Từ Dung Cận: “Quên đệ là Vĩ Nhân tộc đi! Quên mọi chuyện xảy ra ở đây đi! Từ nay về sau… đừng bao giờ quay lại Nhược Xuyên nữa!”

Từ Dung Cận không hiểu, hắn ta rất sợ hãi, cũng rất hoảng loạn, hắn ta ôm chặt lấy sủng thú đã chết của mình, nhìn thấy người huynh trường vẫn luôn sống nương tựa vào nhau rút một con dao ra.

“Đừng trách ca ca.”

Từ Dung Kỳ đè Từ Dung Cận xuống đất, tự tay cắt đứt đuôi đệ ấy.

Đệ đệ của hắn ta không giấu được bí mật, cũng không học được sự tàn nhẫn, hắn ta muốn thay đệ ấy đổi một cách sống khác.

Từ Dung Kỳ rắc thuốc bột lên vết thương của Từ Dung Cận, ôm đệ ấy chạy về phía cửa sau nhà cổ.

Lửa lớn thiêu đốt da thịt hắn ta, hủy hoại dung mạo hắn ta, đốt cháy xương cốt thịt da hắn ta, nhưng bước chân hắn ta chưa từng dừng lại.

Khoảnh khắc Từ Dung Cận bị Từ Dung Kỳ đẩy ra khỏi biển lửa, đệ ấy sợ đến hồn vía lên mây, nhìn thấy huynh trưởng đã hóa thành người lửa, thân thể máu thịt lẫn lộn hòa vào ngọn lửa cháy hừng hực.

Từ Dung Cận bị lửa thiêu cháy nửa gương mặt nhưng lạ thay hắn ta lại chẳng cảm thấy đau đớn chút nào.

Hắn ta ôm thi thể sủng thú, khoảnh khắc hoàn toàn không còn nhìn thấy bóng dáng Từ Dung Kỳ nữa liền quay người chạy xuống núi, giọng nói của Từ Dung Kỳ vang vọng vô số lần bên tai hắn ta, xuyên thấu linh hồn hắn ta.

“Quên đệ là Vĩ Nhân tộc đi!”

“Quên mọi chuyện xảy ra ở đây đi!”

“Đừng bao giờ quay lại Nhược Xuyên nữa!”

Quên bạch cốt, quên ca ca, quên chính mình.

Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1: Lấy bàn đào làm vật tế, xin hãy giết phụ thân taChương 2: Cô không thích ăn đàoChương 3: Không chỉ hắn đau, Vân Tiêu cũng đauChương 4: Vân trong áng mây, Tiêu trong lụa mỏngChương 5: Bây giờ, hãy rút thanh kiếm này raChương 6: Con thỏ có cái đuôi dàiChương 7: Đào thối nói thành đào tiên. Nhà xí nói thành tẩm cungChương 8: Nàng không coi hắn là nam nhân sao?Chương 9: Bồ Tát mang lòng chính nghĩaChương 10: Nhưng trớ trêu thay, Chu Tuyền Lễ lại nuốt trọn cục phân nàyChương 11: Hy Đế là đang… chống lưng cho tín đồ sao?Chương 12: Vân Tiêu, ngươi có cốt kiếm trong ngườiChương 13: Nhưng sau đó hắn vẫn phát điênChương 14: Nổi điên xong thì chết sao?Chương 15: Nếu hỏi nàng là ai thì nàng là Tiểu Tiên NữChương 16: Vân Tiêu đã giết hắnChương 17: Chu Tuyền Lễ là do Vân Tiêu giết.Chương 18: Không qua khỏi mà chết, một xác hai mạng.Chương 19: Nàng thích chính mình, thích tất cả mọi thứ thuộc về mình.Chương 20: Chẳng lẽ nàng thực sự muốn biến thành thỏ?Chương 21: Thế nào gọi là lừa gạt chứ?Chương 22: Thập Nhất điện hạ đã liên thủ với Trọng Khanh Tiên sư giết chết Bệ hạ!Chương 23: Lẽ nào trên đời này thực sự có thần sao?Chương 24: Bộ dạng này của Vân Tiêu quá giống bị quỷ nhập rồi!Chương 25: Chung Ly Trạm chỉ nghe thấy giọng nói của nàng.Chương 26: Có bùn!Chương 27: Ai là ca ca của ngươi.Chương 28: Ít nhất hắn có thể chạm vào nàng.Chương 29: Con người luôn dễ dàng tham lam những gì mình khó khăn lắm mới có được.Chương 30: Chung Ly Trạm thật kỳ lạ, hắn rất không ổn!Chương 31: Sao lại có một công chúa tốt như vậy…Chương 32: Nếu ta và Từ Dung Triều cùng rơi xuống nước…Chương 33: Ta từng thấy một ngọn núi, trên núi có hai nghìn ba trăm sáu mươi sáu bộ hài cốt.Chương 34: Thế nào gọi là mỗi người đều có số mệnh của mình? Sao có thể thuận theo tự nhiên thôi?Chương 35 Chiếu quốc hơn hai nghìn năm trước!Chương 36: Nếu bàn về làm súc sinh thì vẫn là các ngươi giỏi hơn.Chương 37: Quân thượng là một quân thượng tốt, còn tốt hơn cả Hoàn Đế!Chương 38: Có vẻ như có thứ gì đó đã nảy mầm rồi.Chương 39: Nói cho cô biết tên của ngươi.Chương 40: Nàng ấy cũng là ảo giác của hắn sao?Chương 41: Linh hồn của Vân Tiêu đã trở về rồi!Chương 42: Không phải ngươi là người lương thiện nhất thiên hạ sao?Chương 43: Hãy làm bằng hữu với ta nhé, Vân Tiêu.Chương 44: Để luyện Thần Quỷ Cổ, ngươi đã giết không ít người rồi nhỉ?Chương 45: Ngay cả khi nàng nói chuyện vô lý, hắn cũng sẽ cảm thấy nàng đáng yêu.Chương 46: Đệ xem, con người có khi còn đáng sợ hơn dã thú nhiều.Chương 47: Ngài thực sự là người bằng hữu tốt nhất của ta.Chương 48: Gọi ta là ca ca.Chương 49: Dáng vẻ này của nàng giống như đang che chở cho con non.Chương 50: Hình như phụ thân đang bay. 🔒Chương 51: Cha mẹ ngươi sinh muội muội cho ngươi rồi à? 🔒Chương 52: Đã là số một thì cũng phải là duy nhất. 🔒Chương 53: Để ta làm người yêu của ngài. 🔒Chương 54: Hình như hạnh phúc và vui vẻ đã hóa thành một thứ có hình dạng cụ thể vào khoảnh khắc này. 🔒Chương 55: Muội muội được Thần Nữ chấp nhận rồi, Thần Nữ đưa muội muội đi rồi! 🔒Chương 56: Lúc này mới nhìn thấy diện mạo thật của núi Quỷ Nữ. 🔒Chương 57: Nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ đi sai đường đâu. 🔒Chương 58: Ừm, cứ thế này thôi, không được hôn thêm nữa. 🔒Chương 59: Đại ca tìm nữ nhân! 🔒Chương 60: Lão phu thủ trận, người lạ chớ vào. 🔒Chương 61: Bút mực hóa thành đao, đâm vào vị quân vương từng tin tưởng hắn ta. 🔒Chương 62: Vân Tiêu cảm thấy tiếc nuối, lẽ ra nên hôn một cái mới đúng. 🔒Chương 63: Nếu kẻ yếu không thể tự cứu mình, vậy hãy để kẻ mạnh cân bằng lại quy tắc. 🔒Chương 64: Đây là hoa hải đường nàng đã trồng! 🔒Chương 65: Các nàng lại dám quyến rũ Chung Ly Trạm ư! 🔒Chương 66: Từng nấc thang lên mây, từng linh hồn bị đè cong vẹo. 🔒Chương 67: Ngươi cũng lương thiện lắm mà, Tiểu Tiên Nữ. 🔒Chương 68: Đầu chàng có đau không, Chung Ly Trạm. 🔒Chương 69: Mỗi lần nhìn nhiều thêm một chút là lại thấy thích hơn một chút. 🔒Chương 70: Số phận bất công này, thậm chí các nàng còn không thể vùng vẫy để thoát ra. 🔒Chương 71: Vì yêu mà chết, liệu có đáng không? 🔒Chương 72: Tại sao lúc đó chàng không ôm ta, hôn ta? 🔒Chương 73: Nàng ta hận, nàng ta oán, nàng ta đố kỵ! 🔒Chương 74: Thần tiên không hề tốt đẹp như những gì họ từng tưởng tượng. 🔒Chương 75: Có lẽ hiện giờ, kẻ lần trước gọi ta là nữ nhi đã hài cốt mục rữa từ lâu rồi 🔒Chương 76: Và ngươi mãi mãi cũng không thể trở thành thần. 🔒Chương 77: Đại hoàng tử vừa đăng cơ thành tân đế thì Tiêu Dao Vương liền qua đời. 🔒Chương 78: Thập Nhất điện hạ Vân Tiêu từ khi sinh ra đã mang theo điềm xấu, sở hữu thân thể miễn nhiễm với thương tổn. 🔒Chương 79: Hình như Vân Tiêu đã… minh hôn với Sát Thần trong truyền thuyết rồi? 🔒Chương 80: Liếc một cái sang bên trái, rồi lại liếc một cái sang bên phải 🔒Chương 81: Mặc y phục vào đi, ta ôm nàng ngủ, được không? 🔒Chương 82: Vân Tiêu thầm nghĩ nàng rất thích những buổi sáng như thế này 🔒Chương 83: Không ngủ được! Hoàn toàn không ngủ được! 🔒Chương 84: Thần y của Độ Tiên thành à, ta biết vị đó 🔒Chương 85: Nàng không thấy mấy ngọn núi kia giống như một người mẹ và những đứa con của bà ta sao? 🔒Chương 86: Ta có thể thỉnh thần 🔒Chương 87: Ca ca dẫn ngươi đi tìm cái ăn 🔒Chương 88: Nhìn xem! Đây là Tiêu Tiêu của hắn, là Tiểu Tiên Nữ của hắn 🔒Chương 89: Mượn danh thần y để đồ sát chúng sinh, đáng chết! 🔒Chương 90: Chung Ly Trạm, chàng thật dịu dàng 🔒Chương 91: Chính là nàng! Vị tiên tử này có thể trị bệnh Ác Đồng đấy! 🔒Chương 92: Đôi môi mỏng của lão ta khẽ mấp máy, chỉ có ba chữ giết ta đi 🔒Chương 93: Rõ ràng người kia là người Hy tộc… 🔒Chương 94: Giết ta đi… Hãy giết ta thật đi! 🔒Chương 95: Tính mạng của trăm người so với tính mạng của ngàn vạn người thì có đáng là bao? 🔒Chương 96: Tạ thần y điên rồi! Tất cả chuyện này đều là một cái bẫy! 🔒Chương 97: Độ Tiên thành không phải Độ Nhân thành 🔒Chương 98: Nếu như lão ta chưa từng rời khỏi Đông Châu… nhưng trên đời này không có nếu như 🔒Chương 99: Tất cả tội ác đã hóa thành tro tàn 🔒Chương 100: Tuy nàng không thích hợp làm mẹ của ngươi nhưng có thể làm tỷ tỷ của ngươi mà 🔒Chương 101: Cô không ăn thịt trẻ con 🔒Chương 102: Lúc chàng hung dữ trông thật đẹp! 🔒Chương 103: Hắn lớn lên trong tình yêu thương và sự kỳ vọng của phụ mẫu 🔒Chương 104: Vậy so với ta, nàng thích cái nào hơn? 🔒Chương 105: Con người, quyền lực, thực lực, tiền bạc, thiếu một thứ cũng không được 🔒Chương 106: Trọng Khanh hiểu rõ ông ta không đấu lại Tư Đồ Âm Ly 🔒Chương 107: Nếu thế gian thái bình thì thanh kiếm của hắn ta đã chẳng cần phải tuốt khỏi vỏ 🔒Chương 108: Lệnh lang như gió, tự tại giữa đất trời 🔒Chương 109: Nàng đã đi… rất lâu rồi 🔒Chương 110: Sau này, rốt cuộc ta và nàng là huynh muội, hay là… 🔒Chương 111: Hắn của sau này rất thích tiểu cô nương này 🔒Chương 112: Họ đùa giỡn phàm nhân nhưng lại cực kỳ giống với phàm nhân 🔒Chương 113: [Vẫn còn một câu chuyện nữa mà nàng chưa kể 🔒Chương 114: Bước đầu tiên của việc yêu một người chính là học cách bày tỏ 🔒Chương 115: Có thể đây là lần cuối cùng ta đến tìm chàng rồi, ca ca 🔒Chương 116: Chung Ly Trạm là kẻ ngốc nhất thế gian 🔒Chương 117: Ta hy vọng mình có thể giống như ngọn lửa khiến chẳng ai dám đụng vào 🔒Chương 118: Hắn không nên chết! Hắn cũng không thể chết! 🔒Chương 119: Lại thêm ba ngày rồi ba ngày nữa trôi qua, Vân Tiêu vẫn chưa trở lại 🔒Chương 120: Nhưng chỉ một mình Vân Tiêu thôi, hắn cũng không muốn đánh đổi 🔒Chương 121: Nàng muốn đi con đường mà hắn muốn đi 🔒Chương 122: Người khổng lồ trên mây, thân thể trắng tinh khiết 🔒Chương 123: Chắc là sắp được đi gặp phu quân để đoàn viên ân ái rồi 🔒Chương 124: Khi mở mắt ra, Vân Tiêu đã thấy trong tay mình có thêm một thanh kiếm 🔒Chương 125: Với diện mạo của hai người họ, nếu bảo là phụ tử ruột thịt thì cũng chẳng ai nghi ngờ 🔒Chương 126: Ngày mai hẳn sẽ là một ngày đẹp trời 🔒Chương 127: Hẹn gặp lại ở tương lai, Tiểu Tiên Nữ 🔒Chương 128: Mượn thân xác của Vân Tiêu để khiến Chung Ly Trạm phục sinh 🔒Chương 129: Kẻ đi săn đã lọt vào cái hố sâu do con mồi đào sẵn 🔒Chương 130: Hoàng huynh vẫn dễ tính như xưa 🔒Chương 131: Cảnh Nghiên sắp phát điên rồi, bà ta hoàn toàn sụp đổ! 🔒Chương 132: Hắn dùng linh hồn mình để sưởi ấm đêm đông giá rét của nàng 🔒Chương 133: Hắn quá tham lam rồi 🔒Chương 134: Bởi nhu nhược mà sinh dục vọng, bởi dục vọng mà sinh chiếm hữu 🔒Chương 135: Chắc là Chung Ly Trạm sẽ khóc mất thôi? 🔒Chương 136: Hãy nói với âm thanh đó rằng, ngươi vẫn còn sống 🔒Chương 137: Nếu như… ông ta đưa Vân Tiêu đến trước mặt Quân thượng thì sao? 🔒Chương 138: Quân thượng chắc hẳn thất vọng về ông ta lắm 🔒Chương 139: Quả nhiên những kẻ sinh ra đã có kiếm cốt có mạng lớn, cứng cỏi khó bẻ gãy 🔒Chương 140 “Ngươi… Ngươi không hề trúng thuật điều khiển con rối!” 🔒Chương 141: Rung động điên cuồng! 🔒Chương 142: Là quân thần, cũng là bằng hữu 🔒Chương 143: Dù người này có ngàn vạn cái sai nhưng sau cùng vẫn giữ được một chữ trung với nước với dân. 🔒Chương 144: Trời sẽ sập, nhưng cũng sẽ không sập 🔒Chương 145: Cảm ơn nàng, Tiêu Tiêu 🔒Chương 146: Không phục à? Tức giận đi? Muốn giết ta sao? 🔒Chương 147: Từ đây, trời là trời, đất là đất 🔒Chương 148: Được chết trong vòng tay Vân Tiêu cũng hoàn toàn xứng đáng! 🔒Chương 149: Lần này, cuối cùng Chung Ly Trạm cũng có thể cùng nàng thưởng thức rồi 🔒Chương 150: Đó là lần đầu gặp gỡ, cũng là cuộc trùng phùng 🔒Chương 151: Thưa phụ thân, thưa mẫu thân, nàng là Vân Tiêu 🔒Chương 152: Từ nay về sau, Chung Ly Trạm ta chỉ biết nhìn phu nhân mà đi theo 🔒Chương 153: Vân Tiêu vẫn là một Vân Tiêu tốt bụng như thế 🔒Chương 154: Đây là thời đại của Vân Tiêu 🔒Chương 155: Kết thúc chính văn 🔒Chương 156: Vọng Sơn Hân Vinh, Càn Khôn Minh Thịnh (Ngoại truyện) 🔒
Cài đặt đọc

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Khuynh Vân

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc