Trong trấn, phần lớn là nhà tranh vách đất nhưng ở nơi lưng tựa núi, mặt hướng sông lại có vài tòa đại viện bằng gạch xanh trông vô cùng bề thế, so với cung điện của Chung Ly Trạm cũng chẳng kém là bao.
Hà Thuấn giới thiệu đại viện kia chính là tòa nhà của Quý gia tại trấn Phong Dục, nhưng bổn gia của Quý gia không nằm ở đây, nơi này non xanh nước biếc nên trở thành nơi nghỉ mát của Quý gia. Tên Quý Trình Húc cướp đoạt thê tử và nữ nhi của người khác cũng từng ở đấy một khoảng thời gian trước nhưng hiện tại gã ta đã bị Hà Thuấn, người cứng đầu không nể nang ai này bắt giam rồi.
Thế nên mới có chuyện gia chủ Quý gia, cũng chính lão râu dê kia vác cái mặt già đến tìm Chung Ly Trạm cầu xin.
Hà Thuấn nói: “Quý Trình Húc cướp đoạt mười ba nữ nhân đã có chồng, hai mươi sáu thiếu nữ, sau đó dùng thủ đoạn tàn nhẫn để hành hạ chết mười chín người, chôn xác ngoài ruộng, hiện đã đào được mười người… Còn hai mươi người vẫn còn sống, đang ở trong viện. Quân thượng có muốn đi xem không?”
Vân Tiêu lắc đầu nói không hề do dự: “Quý Trình Húc, giết.”
Hà Thuấn ngạc nhiên vì Chung Ly Trạm quyết đoán như vậy, lại nhớ tới tác phong hành sự ngày thường của ngài ấy, trong lòng càng quyết tâm hơn, bèn giải thích thêm về sự việc nan giải của sáu mươi mốt người kia.
Cả sáu mươi mốt người đều là Vĩ Nhân, bất kể là việc nhà bị đốt cháy hay là sáu mươi mốt Vĩ Nhân đã chết, đều có khế ước bán thân nằm trong tay thị tộc. Thậm chí cả ruộng đất mà Chiếu quốc phân phát cho mỗi người dân theo luật pháp cũng đều bị thị tộc chiếm đoạt, khổ nỗi những người Vĩ Nhân đó đều đã ký tên điểm chỉ, có muốn đòi cũng không đòi lại được.
Khi Hà Thuấn đến, thị tộc đã đưa ra từng tờ văn thư chứng nhận Vĩ Nhân tự nguyện dâng tặng, còn đưa ra thư tha thứ hoặc giấy bồi thường từ người nhà của sáu mươi mốt Vĩ Nhân đã chết khiến Hà Thuấn tức đến mức chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Vân Tiêu vừa nghe đã biết là Vĩ Nhân bị lừa rồi.
Nàng bỗng nhớ tới sự ngây thơ của Chung Ly Trạm, hắn từng nói quốc gia dưới sự cai trị của hắn lấy công bằng làm chuẩn mực, cho nên những kẻ làm sai đều phải chịu trừng phạt. Nhưng bây giờ xem ra pháp luật của hắn cũng chẳng công bằng cho lắm. Nếu nàng quay về được, chắc chắn phải cười nhạo hắn một trận, vạch trần hắn!
Nàng… còn quay về được không?
Chắc là được chứ nhỉ?
Cũng không đến mức từ nay về sau nàng trở thành Chung Ly Trạm của hơn hai nghìn năm trước, còn Chung Ly Trạm trở thành nàng của hơn hai nghìn năm sau…
Vân Tiêu đang miên man suy nghĩ thì đột nhiên một tiếng quát tháo vang lên.
“Bò, bò nhanh lên! Ngươi mà không bò nhanh thì ta sẽ thua mất!”
Đầu ngõ, hơn mười đứa trẻ khoảng mười tuổi đang cưỡi trên lưng những Vĩ Nhân có cả nam lẫn nữ, tay bọn chúng vung roi ngựa, trên mặt đất vẽ những đường kẻ ngang, trông giống như đang dùng Vĩ Nhân làm ngựa để thi đấu.
Roi dài quất xuống, tiếng xé gió vút lên, lập tức khiến da tróc thịt bong.
Trên mặt đất cách đó không xa còn để một vài cái bừa, trên người những Vĩ Nhân đó cũng dính đầy bùn đất, hẳn là họ vừa mới làm trâu già ngoài ruộng xong, lên bờ lại phải làm ngựa đua.
Vân Tiêu nhíu mày, nghe thấy những đứa trẻ đã đến tuổi hiểu chuyện kia nói: “Đúng là đồ vô dụng! Mọc cái đuôi ngựa cho dài mà chạy còn không nhanh bằng ngựa! Đúng là còn không bằng cả súc sinh nữa, sống thế thì còn ý nghĩa gì nữa? Chết hết đi cho rảnh nợ!”
Gia đinh ở bên cạnh nghe thấy vậy lập tức xông lên đấm đá túi bụi vào người Vĩ Nhân kia, Vĩ Nhân kia chỉ biết ôm đầu không dám động đậy.
Gia đinh thấy tiểu thiếu gia nhà mình đã hả giận rồi, lúc này mới nhổ toẹt một bãi nước bọt vào Vĩ Nhân: “Thiếu gia nhà ta có tâm địa thiện lương, tha cho ngươi một con đường sống đấy, còn không mau cút?”
Vĩ Nhân kia nghe vậy liền khập khiễng đứng dậy, cầm lấy cái bừa lên, định xuống ruộng tiếp tục làm việc. Có vẻ những Vĩ Nhân bên cạnh cũng đã quá quen với cảnh tượng này, dập đầu mấy cái thật kêu rồi rời đi.
Đoàn người Vân Tiêu ngồi trên lưng ngựa thật sự quá nổi bật, mấy thiếu gia coi trời bằng vung kia ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt quét một vòng rồi chỉ vào Vân Tiêu nói: “Ngươi! Đưa ngựa của ngươi cho ta!”
“Láo xược!”
Vân Tiêu còn chưa lên tiếng, thị vệ đi đầu đã quát lên một tiếng.
Vân Tiêu liếc nhìn Hà Thuấn đang đứng bên cạnh mình, ông ta không lên tiếng, trong mắt thoáng qua vẻ chán ghét và châm chọc. Lông mày nàng khẽ nhếch, giật dây cương cho ngựa tiến lên, khi đi ngang qua thị vệ thì liếc mắt nhìn hắn ta, thị vệ lập tức im bặt.
Tiểu thiếu gia bị người ta quát, cộng thêm vừa thua đua ngựa nên càng tức tối hơn: “Ngươi là ai hả?! Có biết cái trấn này là địa bàn của Từ gia ta không? Đã vào trấn Phong Dục rồi thì tất cả mọi thứ đều là của ta! Ta bảo ngươi đưa ngựa cho ta, ngay bây giờ, lập tức xuống ngựa, nghe chưa!”
Vân Tiêu liếc nhìn đứa trẻ đó, nói là trẻ con chứ thực ra cũng không còn nhỏ nữa, mười tuổi là độ tuổi đáng lẽ phải hiểu chuyện rồi.
Ít nhất mấy huynh đệ tỷ muội của Vân Tiêu lúc mười tuổi đã không còn chơi cái trò nhàm chán như ép người khác làm ngựa cưỡi nữa rồi.
Nhưng những kẻ xấu xa luôn có vài điểm chung, giống như bản thân nàng cũng từng trải qua, từng chứng kiến, cho nên khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, nàng chẳng cảm thấy xa lạ chút nào.
Trong cung công chúa không được sủng ái không chỉ có mỗi nàng và Vân Mật, cũng không phải hoàng tử nào cũng được coi trọng.
Có điều nàng là quái vật nên không ai dám đối xử với nàng theo kiểu như này, họ sẽ ngấm ngầm bắt nạt Vân Tiêu nhưng không dám sỉ nhục nàng, bởi vì họ biết giới hạn của Vân Tiêu, một khi Vân Tiêu mà điên lên thì sẽ bất chấp mọi thứ.
Nhưng vẫn luôn có những người không dám liều mạng, tưởng rằng mình tỏ ra yếu đuối là có thể cầu hòa.
Cũng không phải lần nào Vân Tiêu cũng lạnh lùng thờ ơ đứng nhìn, chỉ là có một lần nàng phát hiện nếu nàng giúp ai thì người đó sẽ càng bị bắt nạt nhiều hơn, nên sau đó nàng không còn ngăn cản những người đó cúi đầu nữa.
Thế giới cá lớn nuốt cá bé không nói về lòng tự tôn, chỉ nói về quyền lực.
Thật là quá tốt rồi…
Vân Tiêu nhếch môi cười, bây giờ nàng có thể coi là người có quyền lực nhất thiên hạ này rồi.
Thế là thị vệ Lạc Cẩm và Hà Thuấn nhìn thấy Hy Đế trước giờ luôn nghiêm túc đến mức ánh mắt có thể đóng băng trăm dặm, nay đột nhiên nở nụ cười.
Khoảnh khắc này, tất cả những người từng tiếp xúc với Chung Ly Trạm đều không khỏi rùng mình.
Chỉ thấy “Chung Ly Trạm” từ trên lưng ngựa cao lớn hơi cúi người về phía đứa trẻ kia, giọng nói gần như có thể coi là dịu dàng: “Muốn ngựa của cô sao?”
Đứa trẻ vốn được nuông chiều sao nghe ra được sự đặc biệt trong tiếng xưng hô “cô” này, trái lại đám gia đinh bên cạnh mặt cắt không còn giọt máu, trong nháy mắt đã hiểu ra điều gì.
Bọn họ không có cơ hội mở miệng, Vân Tiêu đã nhướng mày nói: “Được thôi, nếu thắng thì con ngựa này là của ngươi.”
“Thi thì thi!”
Đứa trẻ nói xong, gia đinh bên cạnh đã quỳ sụp xuống.
––
Lạc Cẩm và Hà Thuấn đều không dám hó hé, nhất là lúc này khóe miệng Chung Ly Trạm đang nở nụ cười, trong mắt còn có sự vui vẻ, khiến bọn họ thực sự không tài nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Ngay sau khi đứa trẻ kia đồng ý thi đấu với Quân thượng, mười mấy đứa trẻ liền bị ép nằm bò ra đất, cơ thể nhỏ bé của chúng cõng trên lưng gia đinh của quý phủ mình, từng tràng tiếng khóc lóc vang lên.
Vân Tiêu nói ai thắng thì con ngựa này sẽ thuộc về người đó, chứ nàng đâu có nói là nàng sẽ thi đấu với chúng đâu.
“Không phải thích biến người thành ngựa lắm sao? Còn nói những người đó không sánh bằng một con ngựa, không bằng cả súc sinh, vậy chi bằng các ngươi làm súc sinh một lần để làm gương cho bọn họ, dạy cho người khác biết súc sinh nên có dáng vẻ như thế nào.”
Vân Tiêu nói lời này với vẻ mặt nghiêm túc, sau đó chợt bừng tỉnh nói: “Không đúng, không đúng, thực ra các ngươi không cần phải học theo con ngựa đâu, vì các ngươi đã học được dáng vẻ của súc sinh một cách hoàn hảo rồi. Nếu bàn về làm súc sinh thì vẫn là các ngươi giỏi hơn.”
Nói xong, nàng hỏi Hà Thuấn: “Hà đại nhân, ngươi xem những đứa trẻ này học có tốt không, không hổ là dòng chính của thị tộc, đây có tính là gia học uyên thâm không?”
Hà Thuấn: “… ”
Câu này ai dám đáp?
Bốn phía im phăng phắc, ngược lại càng làm tiếng lũ trẻ vừa khóc lóc vừa bò lết trước mặt càng thêm chói tai hơn. Còn những gia đinh kia không dám đè nặng lên người tiểu thiếu gia nhà mình, khổ nỗi “Chung Ly Trạm” lại đang nhìn, họ càng không dám đặt chân xuống đất để nghỉ ngơi một chút.
“A Phúc thối tha, A Phúc chết tiệt, trở về ta sẽ bảo cha đánh chết ngươi!”
Gia đinh nghe thấy lời tiểu thiếu gia nói, chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát mồ hôi, lần này e rằng cái mạng nhỏ khó giữ được.
Đều là thiếu gia được nuôi lớn trong cẩm y ngọc thực, ai có thể cõng nổi một người trưởng thành trên lưng, đã vậy còn phải cố sức bò đến đích? Hơn phân nửa bọn trẻ chưa đi được nửa đường, tay chân đã bị mài chảy máu, lại vì trời nóng mà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Những đứa còn lại cũng chẳng khá hơn là bao, là gia đinh nhà chúng bị dọa đến ngất xỉu vì sợ hãi, còn chúng chỉ có thể nằm bò tại chỗ không dám động đậy, khóc lóc thút thít.
Vân Tiêu không hứng thú xem náo nhiệt nữa.
Từ đầu đến cuối nàng đều không xuống ngựa, sau khi vở kịch bên này kết thúc liền cưỡi ngựa phi qua đầu những đứa trẻ kia, hoàn toàn không lo lắng vó ngựa của mình sẽ sơ sẩy giẫm chết đứa nào trong số chúng.
Lúc này Hà Thuấn mới hoàn hồn, hít một hơi khí lạnh hỏi Lạc Cẩm: “Quân thượng hôm nay… đã gặp ai sao?”
Lạc Cẩm cũng ngây ngốc.
Kể từ khi Chung Ly Trạm trở thành Hy Đế, hắn ta luôn đi theo sau ngài ấy, tự nhận mình là thân tín của Chung Ly Trạm, ngoài trừ lúc ăn và ngủ ra, hầu như chưa bao giờ tách rời, cũng tự nhận mình hiểu Chung Ly Trạm.
Hy Đế đối xử lạnh lùng và cứng rắn với kẻ ác, lúc giết người không hề nương tay, ngày thường ánh mắt luôn lạnh lẽo, dáng vẻ đầy lệ khí. Nhưng thực tế ngài ấy làm việc rất có nguyên tắc, chưa từng thấy ngài ấy bắt nạt trẻ con nữ nhân, chớ nói chi đến việc sỉ nhục thẳng mặt như hôm nay.
Nếu theo lẽ thường, khi họ phát hiện ra lũ trẻ đó bắt nạt Vĩ Nhân, Hy Đế nên ra hiệu cho hắn ta ngăn cản, sau đó đưa những đứa trẻ này về từng quý phủ để hỏi tội gia chủ thị tộc, chứ sẽ không làm khó những đứa trẻ này.
Nhưng hôm nay ngài ấy đâu chỉ làm khó lũ trẻ? Ngài ấy không những bắt nạt chúng, thậm chí còn sỉ nhục chúng, chế giễu chúng, bây giờ… còn ngó lơ chúng.
Lạc Cẩm không dám chần chừ, cũng sẽ không tiết lộ hành tung của Hy Đế cho Hà Thuấn, dẫn theo thuộc hạ nhanh chóng đuổi theo.
Hà Thuấn thấy đoàn người cưỡi ngựa đi nhanh như vậy, bước chân loạng choạng chạy theo sau, khi đi qua bên cạnh những đứa trẻ vẫn còn đang khóc lóc, ánh mắt lộ ra vài phần khoái trá.
Chung quy vẫn phải lấy vài kẻ trong những thị tộc này ra để mài dao mới có thể răn đe được những dã tâm đó.
––
Vân Tiêu rời khỏi đường lớn của trấn Phong Dục, đi về phía những ngôi nhà tranh bị thiêu rụi.
Mười ba căn nhà gần như liền sát nhau, bị thiêu cháy đến mức chỉ còn lại một số thanh xà gỗ xây nhà. Bên cạnh mươi ba hộ gia đình bị cháy rụi còn có hai phu nhân, một ông lão và ba đứa trẻ đang canh giữ, mấy người đều đang khóc.
Ông lão kia khi nhìn thấy Vân Tiêu không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên đứng dậy khập khiễng lao về phía nàng, gào thét trong tuyệt vọng: “Đưa ta đi luôn đi, đưa ta đi luôn đi! Các ngươi là lũ ác nhân, sẽ có ngày thiên thần giáng xuống đánh chết các ngươi!”
Ông lão lao đến rất nhanh, Vân Tiêu nắm dây cương muốn kéo ngựa lùi lại nhưng có vẻ con ngựa dưới thân đã bị hành động của ông lão dọa sợ, vó ngựa loạn xạ, đâm lung tung.
Hai chân Vân Tiêu mắc vào bàn đạp, hơn nữa cơ thể này lại rất cao lớn, tư thế của nàng thực chất có chút vướng víu, muốn kiểm soát ngựa cũng dễ dàng.
Trong lúc luống cuống tay chân, thấy con ngựa sắp lao thẳng vào đứa trẻ đang đi ra từ con hẻm bên cạnh, Vân Tiêu bèn siết chặt dây cương, vó ngựa giương cao, nàng sắp ngã từ trên ngựa xuống.
[Cẩn thận!]
Cánh tay truyền đến một cảm giác mất kiểm soát, giờ phút này các giác quan từ tay chân của Vân Tiêu trở nên cứng đờ nhưng động tác lại nhanh chóng được điều chỉnh.
Đầu ngựa quay ngoắt, đi lướt qua bên cạnh, Vân Tiêu cũng ngồi vững trên lưng ngựa, trong lòng vẫn còn kinh sợ.
Nàng nhìn thấy tay mình không tự chủ mà nhẹ nhàng vuốt ve một chỗ nào đó dưới bờm ngựa, cơ thể nghiêng về phía trước, dường như đang an ủi con ngựa, sau đó giọng nói quen thuộc đó lại vang lên trong đầu nàng.
[Trục Vân, ngoan nào.]
“Trục Vân.” Vân Tiêu nhận ra bản thân đã có thể điều khiển cơ thể này, kìm nén lại sự khiếp sợ trong lòng, gọi tên con ngựa dưới thân, bắt chước giọng điệu của người kia nói: “Truy Vân, ngoan nào.”
Quả nhiên con ngựa này đã bình tĩnh lại, Vân Tiêu vừa rồi gần như vừa thoát chết trong gang tấc. Tiếng xôn xao vang lên sau lưng, nàng mới dần ổn định lại tinh thần.
Vân Tiêu quay người nhìn đứa trẻ mặt mày tái nhợt kia, cậu bé vừa suýt chết dưới móng ngựa, khi đối diện với ánh mắt của Vân Tiêu mới như tìm lại được hồn phách của mình, chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.
Hai thị vệ chặn lại ông lão đã hơi điên loạn kia, Lạc Cẩm và Hà Thuấn đi đến bên cạnh Vân Tiêu, Lạc Cẩm xem xét Vân Tiêu có bị thương không, Hà Thuấn thì giải thích thân phận của ông lão.
Sau lưng ông lão rủ xuống nửa cái đuôi, ông ta đã là người sắp xuống lỗ nhưng không ngờ hai nhi tử, hai nhi tức phụ và bốn tôn tử của mình đều chết hết trong trận hỏa hoạn này. Một nhà chín miệng ăn, bây giờ chỉ còn lại một mình ông ta, thế là hóa điên.
Vừa rồi khi ông ta gặp Vân Tiêu, do thấy Vân Tiêu ăn mặc khác biệt, giống như bọn thị tộc cao cao tại thượng nắm giữ sinh mạng của họ nên mới phản ứng kích động xông tới.
Qua lời kể của Hà Thuấn, Vân Tiêu mới biết được tình hình trong trấn Phong Dục giống như lời mấy đứa trẻ bắt nạt người khác kia đã nói.
Khi Ngũ Đế còn tại thế, nơi này chính là lãnh địa của Hy tộc, còn những người Vĩ Nhân tộc đó đều là do bọn họ lừa gạt hoặc bắt về trong thời chiến loạn, hoặc là bị phía Vĩ Nhân đem bán cho các thị tộc của Hy tộc để làm trâu làm ngựa bằng một hình thức giao dịch nào đó.
Mặc dù Chung Ly Trạm đã giết Ngũ Đế và kết thúc thời chiến loạn, ngoài mặt các tộc nhìn cũng có vẻ hòa bình nhưng ở những nơi hẻo lánh vẫn giữ nguyên chế độ thống trị như xưa.
Người Vĩ Nhân ở đây, đời đời kiếp kiếp đều thuộc quyền quản lý của các thị tộc Hy tộc. Chung Ly Trạm đã giải phóng họ nhưng sự thuận phục đã thâm căn cố đế trong lòng họ lại không được giải phóng.
Hiện giờ Vĩ Nhân vẫn bị các tộc khác bài xích, coi thường và chế giễu, bởi vì họ có thêm một cái đuôi, một cái đuôi vô dụng, lại giống đuôi của động vật.
Vân Tiêu liếc nhìn đứa trẻ vẫn còn ngồi dưới đất và ông lão đang gào khóc bên kia, nhíu chặt mày.
Thực ra nàng luôn muốn biết rốt cuộc cái đuôi của Vĩ Nhân tộc… dùng để làm gì?
Ngoài việc để lộ ra tâm sự và cảm xúc của họ ra thì thứ này còn mang lại tác dụng gì cho họ không? Nếu chỉ để tôn lên sự khác biệt giữa Vĩ Nhân tộc và các tộc khác, vậy thì càng kỳ lạ hơn.
Dù sao thì Hy tộc, Nhân tộc, Ỷ tộc và Hồ tộc, họ đều trông giống nhau, không thiếu gì, cũng không thừa gì.
Riêng Vĩ Nhân tộc, rõ ràng có thiên phú hơn người, nhưng lại mang theo một cái đuôi dài vướng víu.
Gửi phản hồi