“Hãy nhìn cái đuôi của hắn ta.”

Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng vang lên sau lưng, Từ Dung Triều đột nhiên bừng tỉnh khỏi tin dữ, ánh mắt dời xuống nhìn vào cái đuôi dài của Từ Dung Kỳ.

Cái đuôi của Từ Dung Kỳ rủ xuống giữa hai chân, không hề có bất kỳ động tác nào, ngược lại cái đuôi của Từ Dung Cận bên cạnh lại lắc lư sang trái sang phải, biểu hiện vô cùng bất an.

Từ Dung Triều chợt hiểu ra điều gì đó, ánh mắt nhìn Từ Dung Kỳ cũng trở nên vô cùng thâm sâu.

Y từng cho rằng Vĩ Nhân tộc có thể che giấu bản thân rất tốt nhưng vẫn không thể nào bỏ qua phản ứng bản năng của cơ thể, cái đuôi của họ cũng giống như phần lớn dã thú sẽ vô thức biểu lộ nội tâm của mình.

Dù Từ Dung Triều có không muốn tin đến mấy nhưng sự thật đã bày ra trước mắt y.

Khi nhắc đến tin tổ phụ sắp qua đời, Từ Dung Kỳ không hề có chút buồn bã nào, hắn ta cố gắng che giấu cảm xúc của mình, huynh ấy đã là người hiếm hoi trong Vĩ Nhân tộc có thể chống lại bản năng. Nhưng chính bởi vì cái đuôi của Từ Dung Kỳ không có bất kỳ phản ứng gì, không bộc lộ ra cảm xúc, lại vạch trần cảm xúc thật của huynh ấy.

Từ Dung Kỳ đã học được cách che giấu nhưng chưa học được cách ngụy trang.

Và hiển nhiên nhắc đến chuyện sinh tử của tổ phụ lúc này cũng là ý định nhất thời của huynh ấy. Từ Dung Cận ở ngay trong Từ gia, nếu tổ phụ không qua khỏi thật thì Từ Dung Cận sẽ không thể nào không biết được.

Nếu “Vân Tiêu” không nhắc nhở y, y cũng sẽ giống như Từ Dung Cận, trở nên hoang mang lo lắng mà quên hết mọi chuyện hiện tại sau đó đi theo Từ Dung Kỳ trở về Từ gia ở Nhược Xuyên, tiếp sau đó sẽ bị bọn họ kiểm soát.

Lẽ ra y phải tin tưởng lời Từ Dung Kỳ.

Đây là thân ca ca của y, đây là Vĩ Nhân không nói dối.

Nhưng Từ Dung Triều đã không thể tin huynh ấy được nữa, vì Nhược Xuyên chôn đầy hài cốt khắp nơi, nơi đây vốn là một lời nói dối khổng lồ.

Từ Dung Kỳ thở dài, nói: “Đệ cũng thấy rồi chứ? Những bộ hài cốt trong núi cũng không biết từ đâu ra, còn những luồng sáng này… Nghe Ninh trưởng lão nói đó là trận pháp, e rằng Nhược Xuyên chúng ta sắp gặp rắc rối lớn rồi.”

Từ Dung Kỳ nói đến đây, Từ Dung Cận cũng im lặng.

Từ Dung Triều nhìn cái đuôi của cả hai người đều không còn vẫy nữa, lại không nhịn được nhìn sang cái đuôi của những người khác.

Một khi y đã nhận ra vấn đề nằm ở ngay cái đuôi thì y lập tức có thể phân biệt được họ đang nói thật hay nói dối.

“Vì trận pháp đột nhiên xuất hiện ở Nhược Xuyên này, trong lòng tổ phụ lo âu, lại thấy những bộ hài cốt trong núi mà suy nghĩ quá độ nên ngã bệnh. Ông lệnh cho huynh và Dung Cận đến tìm đệ, bảo đệ về gặp ông, hình như có lời quan trọng muốn nói với đệ.”

Đồ dối trá! Bọn họ cũng là đồ dối trá!

Nếu họ đến tìm y thật, lẽ ra sẽ không ngạc nhiên khi vừa nhìn thấy y ở đây. Nơi đây là trung tâm đại trận, họ đến được đây thì rõ ràng là do hiểu rõ trận pháp hoặc được người khác chỉ dẫn.

Từ Dung Triều nghiến chặt răng, quay đầu nhìn lại.

Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận cũng nhìn theo tầm mắt của y, chỉ thấy vài luồng gió thổi qua trên ngọn núi trống trải.

Từ Dung Triều nhìn chính xác về vị trí Vân Tiêu, y đã tận mắt thấy Vân Tiêu “biến mất” trước mặt y.

Những hòn đá được bố trí xung quanh người Vân Tiêu có thể che giấu hơi thở của nàng, lá phù nàng vẽ có thể ẩn giấu thân hình nàng. Nàng muốn Từ Dung Triều diễn cùng nàng một màn kịch, xem thử rốt cuộc là ai tìm đến nơi này trước tiên, đồng thời phải chặn họ lại, không cho họ xáo trộn trận pháp trên núi.

Lúc đó Vân Tiêu đã nói với y: “Nếu ngươi không nghe theo lời ta, đến lúc có người chết thì ngươi đừng trách ta.”

Từ Dung Triều không hiểu ý đồ của nàng, bèn hỏi: “Ai sẽ chết?”

Vân Tiêu lại nói: “Ngươi hãy nghe xem người đến tìm ngươi nói gì đã, hắn ta nói ai chết thì người đó sẽ chết.”

Từ Dung Triều buộc mình không được tin tưởng nàng, dù sao nàng là một kẻ lừa đảo, nàng đã lừa y một lần rồi, làm sao y có thể mắc bẫy nữa chứ?

Bản thân biết rõ nàng đang câu giờ, nàng không rời khỏi ngọn núi này chắc chắn có liên quan đến trận pháp kỳ quái này, nàng muốn trì hoãn thời gian chắc chắn cũng là muốn duy trì trận pháp để đạt được mục đích của nàng.

Nhưng trớ trêu thay, Từ Dung Triều biết rõ ý đồ của nàng, lại không nhịn được nghĩ, chi bằng tin nàng thêm một lần nữa?

Dù sao nàng cũng không chạy thoát được.

Vì vậy y cứ đợi trên ngọn núi này, đợi đến khi Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận đến đây, đợi đến khi Từ Dung Kỳ nói… tổ phụ sắp chết.

Lúc này trong đầu Từ Dung Triều chỉ có một suy nghĩ duy nhất là y không thể để tổ phụ chết!

“Trận pháp ở đây là đệ tìm người thiết lập.”

Khi Từ Dung Triều nói ra câu này, ánh mắt Từ Dung Kỳ nhìn y bỗng thay đổi.

Từ Dung Triều đang quay lưng về phía huynh trưởng của mình, vì vậy đương nhiên cũng không nhìn thấy hàn ý trong mắt họ, y tự mình nói tiếp: “Thực ra ta không chỉ tìm thấy Thập Nhất công chúa, mà còn tìm thấy cả Trọng Khanh Tiên sư. Chắc các huynh cũng biết thừa bản lĩnh của Trọng Khanh Tiên sư, hình như ông ấy bị Thập Nhất công chúa nắm nhược điểm trong tay, nên khi ta khống chế được Thập Nhất công chúa, cũng đồng nghĩa khống chế được ông ấy.”

“Dung Triều?” Từ Dung Kỳ bước lên trước hai bước, cẩn thận tiếp cận người đệ đệ vốn luôn đơn thuần vô hại của mình: “Đệ muốn Trọng Khanh Tiên sư làm gì cho đệ?”

“Phát hiện những bộ hài cốt này chỉ là ngoài ý muốn.” Từ Dung Triều không biết nói dối, vì thế y không tài nào đối diện với huynh trưởng mình mà bình thản nói ra những lời Vân Tiêu đã chuẩn bị từ trước cho y. Y bèn quay lưng lại, vì đau khổ dẫn đến giọng nói khàn đặc, trái lại làm tăng thêm vài phần chân thật.

“Điều ta thực sự muốn là gì, các huynh đều không biết hay sao?” Từ Dung Triều đã nói ra được lời mở đầu câu chuyện, những lời sau đó liền tuôn ra rất thuận lợi.

“Kể từ sau khi đệ trở về, vì đệ không có đuôi mà các huynh nhắm vào tổ phụ, nhắm vào đệ khắp nơi, thậm chí còn ép đệ chủ động rời đi, đến núi Kỳ Lân.” Từ Dung Triều giận dữ nói: “Trong mắt các huynh, đệ là gì hả? Từ gia không phải là không có bản lĩnh bài trừ phe đối lập, bảo vệ đệ nắm quyền ngồi lên vị trí trưởng lão. Thế nhưng các huynh lại hùa theo bọn họ ép đệ và tổ phụ không có bất kỳ chỗ dung thân ở Nhược Xuyên!”

Từ Dung Kỳ cả kinh, nếu lúc đầu hắn ta còn nghi ngờ liệu có phải Từ Dung Triều đang muốn lừa hắn ta hay không, nhưng khi đệ ấy nói ra những lời này, Từ Dung Kỳ liền biết đây đều là tâm tư thật của đệ ấy.

Trên đời này, không có người nào là không ích kỷ, ngay cả Vĩ Nhân tộc bọn họ, đứng trước lợi ích khổng lồ, ai cũng nghĩ đến bản thân mình trước tiên.

Huống hồ Từ Dung Triều sinh ra đã bất phàm, vậy mà một thiên chi kiêu tử như thế lại bị rơi xuống vũng bùn, đương nhiên đệ ấy sẽ có oán hận, sẽ sinh ra lòng căm thù.

Nếu đệ ấy đã có điểm yếu, thế thì Từ Dung Kỳ dễ dàng xử lý hơn nhiều.

Hắn ta âm thầm nháy mắt với Từ Dung Cận, ý bảo Từ Dung Cận về Từ gia trước. nhưng Từ Dung Cận còn chưa kịp động đậy, mấy con sủng thú bên cạnh Từ Dung Triều đã nhe nanh múa vuốt, phát ra tiếng gầm gừ hung dữ.

“Không ai được phép đi cả!”

Từ Dung Triều hét lên, y lùi lại hai bước, đến gần Vân Tiêu hơn một chút.

Từ Dung Triều quay lưng về phía cơn gió thổi tới từ vách núi, đêm nay vầng trăng cũng ẩn mình sau áng mây, đôi mắt y đỏ ngầu, y đang đau khổ nhưng những tia máu trong mắt lại khiến Từ Dung Kỳ nghĩ rằng y đang hận.

“Trong những ngọn núi này ta đều đã bố trí trận pháp, ta không được yên ổn thì đừng hòng ai được yên ổn hết!” Từ Dung Triều thất vọng nhìn người huynh trưởng đang có vẻ mặt khác nhau, nói: “Các huynh cũng biết năng lực của ta không nằm ở cái đuôi, những sủng thú ta mang theo đều đang mai phục trên núi. Ngay cả những sủng thú bên cạnh các huynh, ta cũng không phải không thể khiến chúng phản chiến.”

Đây là lời đe dọa trần trụi.

Từ Dung Triều lại nói: “Nếu các huynh dám tùy tiện rời khỏi đây thì ta sẽ thả thú vật vào rừng, không phải các huynh cười nhạo ta là tàn phế sao? Vậy thì tất cả hãy cùng nhau bị cắt đuôi đi!”

“Dung Triều! Đệ đừng hành động thiếu suy nghĩ!” Từ Dung Kỳ thấy Từ Dung Triều gần như sắp rơi nước mắt, sợ đệ đệ mình làm loạn.

“Là các huynh đừng hành động thiếu suy nghĩ mới đúng, nếu không trận pháp mà ta bảo Trọng Khanh Tiên sư thiết lập sẽ cho các huynh biết thế nào là cái giá của sự bốc đồng.” Từ Dung Triều nói xong lời này, dặn dò sủng thú của mình canh giữ họ, khi đi ngang qua Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận còn lạnh lùng liếc nhìn những sủng thú bên cạnh họ.

Mấy con dã thú đó vừa cảm nhận được khí tức của Từ Dung Triều, lại đối mặt với mấy con sói hung dữ do Từ Dung Triều để lại, liền rụt nửa người trốn sau lưng chủ nhân.

“Dung Triều! Đệ định đi đâu?” Từ Dung Kỳ chưa bao giờ nghĩ rằng đệ đệ mình sẽ nói dối.

Từ Dung Triều là người ngây thơ nhất trong toàn bộ Vĩ Nhân tộc hiện nay.

Từ Dung Triều nói: “Ta đi thăm tổ phụ, nếu tổ phụ chết thì các huynh phải chôn cùng.”

Nói xong câu này, bóng dáng y biến mất trong rừng núi.

Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận không dám manh động, không ai biết rốt cuộc cái trận pháp này đại biểu cho điều gì, nếu thật sự sẽ khiến họ chết thì sao?

Chung Ly Trạm vẫn luôn dõi theo vở kịch này, Từ Dung Triều diễn không tính là tốt lắm, ít nhất không thể thật giả bất phân như Vân Tiêu nhưng y thắng ở chỗ tính cách trước giờ luôn thẳng thắn, không ai ngờ tới sẽ có thể nghe thấy lời nói dối từ miệng y.

Sai Từ Dung Kỳ thổi vang chiếc sáo trúc để nhắc nhở những đồng bọn khác trên núi tuyệt đối không được manh động. Từ khắp núi rừng vang lên rất nhiều tiếng đáp lại, cuối cùng Chung Ly Trạm cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đầu óc Từ Dung Triều hỗn loạn suốt chặng đường xuống núi, y bất lực nắm chặt hai tay.

Hóa ra Vĩ Nhân tộc cũng biết nói dối, chỉ có mình y ngây thơ cho rằng Vĩ Nhân sẽ không biết nói dối, thành ra lớn tuổi mà không lớn khôn. Nếu không phải Vân Tiêu vạch trần sự thật thì có lẽ mắt người khác y vẫn sẽ luôn là kẻ ngu ngốc dễ bị lừa gạt nhất.

Y phải đi tìm tổ phụ!

Không thể để tổ phụ cũng bị những người này lừa gạt được!

Y phải tìm thấy tổ phụ trước khi nguy hiểm ập đến!

––

Đêm đầu tiên đại trận được mở ra, các trưởng lão của Nhược Xuyên đã triệu tập gia chủ các thị tộc lại với nhau.

Nhược Xuyên nói lớn thì không hẳn lớn nhưng muốn truyền tin khắp toàn bộ núi rừng, không mất hai ngày thì cũng chẳng thể xong.

Đến tối ngày thứ ba, những người cần xuất hiện đều đã có mặt.

Vĩ Nhân tộc có ba vị trưởng lão, một là Từ trưởng lão chuyên quản lý ngự thú, một là Ninh trưởng lão chuyên quản lý nuôi thú, một là Tô trưởng lão chuyên quản lý các việc vặt sinh tồn của tộc nhân.

Sau lưng ba vị trưởng lão là các thị tộc của mình, giữa các thị tộc cũng có sự kết bè kết phái.

Hàng vạn bộ hài cốt đột nhiên xuất hiện, bị ánh sáng của trận pháp kia chiếu rọi vô cùng chói mắt. Ba vị trưởng lão cùng các gia chủ thị tộc tra hỏi và bàn bạc nửa ngày, rà soát từng người một, cuối cùng đưa ra kết luận rằng trong mỗi dãy núi do mỗi thị tộc quản lý đều có Vĩ Nhân biến mất.

Từ trưởng lão được một vị phu nhân đẩy xe lăn ra mặt, quả thực vì trận pháp này mà ông ấy lo lắng quá độ dẫn đến ngã bệnh, nên nói chuyện cũng thều thào yếu ớt.

Từ trưởng lão trầm giọng hỏi: “Tại sao không báo cáo?”

“Lý do của họ đưa ra rất thuyết phục, có người nói đi Kinh Đô mưu sinh, có người nói mua nhà ở thị trấn ngoài núi để thành thân hoặc làm ăn, đâu thể việc gì cũng phải báo cáo lên trên?”

Cùng lúc đó, Từ trưởng lão cũng phát hiện ra một vấn đề là những người này không phải biến mất trong khoảng thời gian ngắn.

Trong mười năm trở lại đây, thống kê lại chỉ có khoảng hơn một nghìn Vĩ Nhân rời đi với đủ loại lý do khác nhau rồi không xuất hiện nữa. Nhưng số lượng hài cốt trong rừng núi lại nhiều đến mức khiến người ta rợn tóc gáy, nếu tính theo cách này, ít nhất cũng phải lên đến vài trăm năm.

“Nếu không phải là kế hoạch đã mấy trăm năm, thì là người đã sống trăm năm rồi.” Từ trưởng lão vừa nói xong câu này, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Ông ấy lập tức dùng hai tay ôm lấy ngực, cả người như một vũng bùn trượt xuống khỏi xe lăn.

“Từ trưởng lão!”

“Từ trưởng lão…”

Những người xung quanh nhao nhao tiến lên nhưng không một ai dám động vào ông ấy.

Chỉ thấy ông lão lớn tuổi đó trừng trừng hai mắt nhìn chằm chằm một chỗ không nói lời nào, ông ấy không phát ra bất kỳ âm thanh gì, cơ thể cũng không thể cử động, thất khiếu từ từ chảy ra máu tươi.

Trạng thái sắp chết này lại vô cùng giống với Hiển Đế lúc trước.

––

Chung Ly Trạm chợt nín thở.

Đêm nay không trăng cũng không sao, mây đen u ám trĩu nặng trên đỉnh đầu, hắn vẫn luôn không dám lơ là, yên lặng chờ đợi các vì tinh tú trở về vị trí.

Cũng không biết trận pháp có chỗ nào sai sót, hắn cảm nhận được vị trí các vì tinh tú quay về có chút sai lệch, hắn không dám tưởng tượng sự sai lệch nhỏ này có thể dẫn đến kết quả như nào, máu huyết toàn thân đều chảy ngược.

Chung Ly Trạm dựa vào Di tinh trận để phát hiện ra nguyên nhân tinh tú dịch chuyển, hai tay run rẩy kết ấn để tính toán phương vị mặt trăng quay về, cuối cùng tính ra được đáng lẽ linh hồn Vân Tiêu đã trở về rồi, chỉ là không phải trở về ngọn núi này.

Cảm giác đau nhói truyền đến từ xương sống nhắc nhở hắn rằng tính toán của mình không hề sai, linh hồn Vân Tiêu đã trở về rồi!

Nàng đang ở Nhược Xuyên.

Từ Dung Kỳ và Từ Dung Cận đã đợi đến sốt ruột ở đây, phía nhà cổ trong núi bên kia cũng không có bất kỳ tin tức nào truyền đến. Gió trên đỉnh núi thổi đến mức khiến bọn họ đau đầu như búa bổ nhưng họ vẫn cứ tiếp tục ở lại đây.

Đột nhiên trước mắt mọi người như xuất hiện ảo ảnh, một thiếu nữ mặc váy dài màu đỏ cam bất ngờ xuất hiện. Nàng giống như một cơn gió, lại như một đốm lửa, chỉ thoáng hiện thân chốc lát rồi lao về phía núi sâu.

Ngay khoảnh khắc thiếu nữ hiện thân, ánh sao của Cửu Tinh Liên Nguyệt trận dần mờ đi.

Dã thú trong rừng núi điên cuồng gào thét liên tục nối tiếp nhau. Trong cổ điện nơi các trưởng lão tập trung, tay của Từ trưởng lão chợt đâm vào ngực mình với một góc độ quái dị, đâm thủng qua lồng ngực của mình.

Cảnh tượng đáng sợ khiến những người xung quanh rối rít lùi lại.

“Vân Tiêu!”

Nghe thấy tên mình, Vân Tiêu vô thức ngẩng đầu.

Cùng lúc nàng ngẩng đầu, Từ trưởng lão cũng ngẩng cằm lên với một tư thế kỳ quái nhưng động tác trên tay ông ấy lại không hề ngừng lại chút nào.

Bàn tay đẫm máu từ từ rút ra khỏi lồng ngực, hình như trong lòng bàn tay nhăn nheo già nua đó có thứ gì đó đỏ tươi đang nhảy múa loạn xạ.

“Ông ấy móc tim mình ra rồi!”

Một tiếng kinh hãi kêu lên khiến những người xung quanh càng thêm hoảng sợ, chỉ cảm thấy Từ trưởng lão phát điên rồi!

Ngay lúc mọi người có mặt ở đó đồng loạt lùi lại, một luồng kình khí từ phía sau người họ xông tới, đám đông chen chúc bị tách ra, thiếu nữ gần như lập tức thoắt hiện trước mặt mọi người.

Vân Tiêu nhìn thấy chính mình, nàng cũng nghe thấy giọng mình gọi tên mình.

Cảm giác này… cũng khá mới lạ?

Đối với những người xung quanh, điều kinh hoàng hơn đã xảy ra.

Họ nhìn thấy Từ trưởng lão vừa mới móc tim mình ra lại vịn xuống đất ngồi dậy, máu tươi chảy ròng ròng, trên mặt nở một nụ cười như thể đang co giật.

“Chung Ly Trạm, ta trở về rồi!”

Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1: Lấy bàn đào làm vật tế, xin hãy giết phụ thân taChương 2: Cô không thích ăn đàoChương 3: Không chỉ hắn đau, Vân Tiêu cũng đauChương 4: Vân trong áng mây, Tiêu trong lụa mỏngChương 5: Bây giờ, hãy rút thanh kiếm này raChương 6: Con thỏ có cái đuôi dàiChương 7: Đào thối nói thành đào tiên. Nhà xí nói thành tẩm cungChương 8: Nàng không coi hắn là nam nhân sao?Chương 9: Bồ Tát mang lòng chính nghĩaChương 10: Nhưng trớ trêu thay, Chu Tuyền Lễ lại nuốt trọn cục phân nàyChương 11: Hy Đế là đang… chống lưng cho tín đồ sao?Chương 12: Vân Tiêu, ngươi có cốt kiếm trong ngườiChương 13: Nhưng sau đó hắn vẫn phát điênChương 14: Nổi điên xong thì chết sao?Chương 15: Nếu hỏi nàng là ai thì nàng là Tiểu Tiên NữChương 16: Vân Tiêu đã giết hắnChương 17: Chu Tuyền Lễ là do Vân Tiêu giết.Chương 18: Không qua khỏi mà chết, một xác hai mạng.Chương 19: Nàng thích chính mình, thích tất cả mọi thứ thuộc về mình.Chương 20: Chẳng lẽ nàng thực sự muốn biến thành thỏ?Chương 21: Thế nào gọi là lừa gạt chứ?Chương 22: Thập Nhất điện hạ đã liên thủ với Trọng Khanh Tiên sư giết chết Bệ hạ!Chương 23: Lẽ nào trên đời này thực sự có thần sao?Chương 24: Bộ dạng này của Vân Tiêu quá giống bị quỷ nhập rồi!Chương 25: Chung Ly Trạm chỉ nghe thấy giọng nói của nàng.Chương 26: Có bùn!Chương 27: Ai là ca ca của ngươi.Chương 28: Ít nhất hắn có thể chạm vào nàng.Chương 29: Con người luôn dễ dàng tham lam những gì mình khó khăn lắm mới có được.Chương 30: Chung Ly Trạm thật kỳ lạ, hắn rất không ổn!Chương 31: Sao lại có một công chúa tốt như vậy…Chương 32: Nếu ta và Từ Dung Triều cùng rơi xuống nước…Chương 33: Ta từng thấy một ngọn núi, trên núi có hai nghìn ba trăm sáu mươi sáu bộ hài cốt.Chương 34: Thế nào gọi là mỗi người đều có số mệnh của mình? Sao có thể thuận theo tự nhiên thôi?Chương 35 Chiếu quốc hơn hai nghìn năm trước!Chương 36: Nếu bàn về làm súc sinh thì vẫn là các ngươi giỏi hơn.Chương 37: Quân thượng là một quân thượng tốt, còn tốt hơn cả Hoàn Đế!Chương 38: Có vẻ như có thứ gì đó đã nảy mầm rồi.Chương 39: Nói cho cô biết tên của ngươi.Chương 40: Nàng ấy cũng là ảo giác của hắn sao?Chương 41: Linh hồn của Vân Tiêu đã trở về rồi!Chương 42: Không phải ngươi là người lương thiện nhất thiên hạ sao?Chương 43: Hãy làm bằng hữu với ta nhé, Vân Tiêu.Chương 44: Để luyện Thần Quỷ Cổ, ngươi đã giết không ít người rồi nhỉ?Chương 45: Ngay cả khi nàng nói chuyện vô lý, hắn cũng sẽ cảm thấy nàng đáng yêu.Chương 46: Đệ xem, con người có khi còn đáng sợ hơn dã thú nhiều.Chương 47: Ngài thực sự là người bằng hữu tốt nhất của ta.Chương 48: Gọi ta là ca ca.Chương 49: Dáng vẻ này của nàng giống như đang che chở cho con non.Chương 50: Hình như phụ thân đang bay. 🔒Chương 51: Cha mẹ ngươi sinh muội muội cho ngươi rồi à? 🔒Chương 52: Đã là số một thì cũng phải là duy nhất. 🔒Chương 53: Để ta làm người yêu của ngài. 🔒Chương 54: Hình như hạnh phúc và vui vẻ đã hóa thành một thứ có hình dạng cụ thể vào khoảnh khắc này. 🔒Chương 55: Muội muội được Thần Nữ chấp nhận rồi, Thần Nữ đưa muội muội đi rồi! 🔒Chương 56: Lúc này mới nhìn thấy diện mạo thật của núi Quỷ Nữ. 🔒Chương 57: Nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ đi sai đường đâu. 🔒Chương 58: Ừm, cứ thế này thôi, không được hôn thêm nữa. 🔒Chương 59: Đại ca tìm nữ nhân! 🔒Chương 60: Lão phu thủ trận, người lạ chớ vào. 🔒Chương 61: Bút mực hóa thành đao, đâm vào vị quân vương từng tin tưởng hắn ta. 🔒Chương 62: Vân Tiêu cảm thấy tiếc nuối, lẽ ra nên hôn một cái mới đúng. 🔒Chương 63: Nếu kẻ yếu không thể tự cứu mình, vậy hãy để kẻ mạnh cân bằng lại quy tắc. 🔒Chương 64: Đây là hoa hải đường nàng đã trồng! 🔒Chương 65: Các nàng lại dám quyến rũ Chung Ly Trạm ư! 🔒Chương 66: Từng nấc thang lên mây, từng linh hồn bị đè cong vẹo. 🔒Chương 67: Ngươi cũng lương thiện lắm mà, Tiểu Tiên Nữ. 🔒Chương 68: Đầu chàng có đau không, Chung Ly Trạm. 🔒Chương 69: Mỗi lần nhìn nhiều thêm một chút là lại thấy thích hơn một chút. 🔒Chương 70: Số phận bất công này, thậm chí các nàng còn không thể vùng vẫy để thoát ra. 🔒Chương 71: Vì yêu mà chết, liệu có đáng không? 🔒Chương 72: Tại sao lúc đó chàng không ôm ta, hôn ta? 🔒Chương 73: Nàng ta hận, nàng ta oán, nàng ta đố kỵ! 🔒Chương 74: Thần tiên không hề tốt đẹp như những gì họ từng tưởng tượng. 🔒Chương 75: Có lẽ hiện giờ, kẻ lần trước gọi ta là nữ nhi đã hài cốt mục rữa từ lâu rồi 🔒Chương 76: Và ngươi mãi mãi cũng không thể trở thành thần. 🔒Chương 77: Đại hoàng tử vừa đăng cơ thành tân đế thì Tiêu Dao Vương liền qua đời. 🔒Chương 78: Thập Nhất điện hạ Vân Tiêu từ khi sinh ra đã mang theo điềm xấu, sở hữu thân thể miễn nhiễm với thương tổn. 🔒Chương 79: Hình như Vân Tiêu đã… minh hôn với Sát Thần trong truyền thuyết rồi? 🔒Chương 80: Liếc một cái sang bên trái, rồi lại liếc một cái sang bên phải 🔒Chương 81: Mặc y phục vào đi, ta ôm nàng ngủ, được không? 🔒Chương 82: Vân Tiêu thầm nghĩ nàng rất thích những buổi sáng như thế này 🔒Chương 83: Không ngủ được! Hoàn toàn không ngủ được! 🔒Chương 84: Thần y của Độ Tiên thành à, ta biết vị đó 🔒Chương 85: Nàng không thấy mấy ngọn núi kia giống như một người mẹ và những đứa con của bà ta sao? 🔒Chương 86: Ta có thể thỉnh thần 🔒Chương 87: Ca ca dẫn ngươi đi tìm cái ăn 🔒Chương 88: Nhìn xem! Đây là Tiêu Tiêu của hắn, là Tiểu Tiên Nữ của hắn 🔒Chương 89: Mượn danh thần y để đồ sát chúng sinh, đáng chết! 🔒Chương 90: Chung Ly Trạm, chàng thật dịu dàng 🔒Chương 91: Chính là nàng! Vị tiên tử này có thể trị bệnh Ác Đồng đấy! 🔒Chương 92: Đôi môi mỏng của lão ta khẽ mấp máy, chỉ có ba chữ giết ta đi 🔒Chương 93: Rõ ràng người kia là người Hy tộc… 🔒Chương 94: Giết ta đi… Hãy giết ta thật đi! 🔒Chương 95: Tính mạng của trăm người so với tính mạng của ngàn vạn người thì có đáng là bao? 🔒Chương 96: Tạ thần y điên rồi! Tất cả chuyện này đều là một cái bẫy! 🔒Chương 97: Độ Tiên thành không phải Độ Nhân thành 🔒Chương 98: Nếu như lão ta chưa từng rời khỏi Đông Châu… nhưng trên đời này không có nếu như 🔒Chương 99: Tất cả tội ác đã hóa thành tro tàn 🔒Chương 100: Tuy nàng không thích hợp làm mẹ của ngươi nhưng có thể làm tỷ tỷ của ngươi mà 🔒Chương 101: Cô không ăn thịt trẻ con 🔒Chương 102: Lúc chàng hung dữ trông thật đẹp! 🔒Chương 103: Hắn lớn lên trong tình yêu thương và sự kỳ vọng của phụ mẫu 🔒Chương 104: Vậy so với ta, nàng thích cái nào hơn? 🔒Chương 105: Con người, quyền lực, thực lực, tiền bạc, thiếu một thứ cũng không được 🔒Chương 106: Trọng Khanh hiểu rõ ông ta không đấu lại Tư Đồ Âm Ly 🔒Chương 107: Nếu thế gian thái bình thì thanh kiếm của hắn ta đã chẳng cần phải tuốt khỏi vỏ 🔒Chương 108: Lệnh lang như gió, tự tại giữa đất trời 🔒Chương 109: Nàng đã đi… rất lâu rồi 🔒Chương 110: Sau này, rốt cuộc ta và nàng là huynh muội, hay là… 🔒Chương 111: Hắn của sau này rất thích tiểu cô nương này 🔒Chương 112: Họ đùa giỡn phàm nhân nhưng lại cực kỳ giống với phàm nhân 🔒Chương 113: [Vẫn còn một câu chuyện nữa mà nàng chưa kể 🔒Chương 114: Bước đầu tiên của việc yêu một người chính là học cách bày tỏ 🔒Chương 115: Có thể đây là lần cuối cùng ta đến tìm chàng rồi, ca ca 🔒Chương 116: Chung Ly Trạm là kẻ ngốc nhất thế gian 🔒Chương 117: Ta hy vọng mình có thể giống như ngọn lửa khiến chẳng ai dám đụng vào 🔒Chương 118: Hắn không nên chết! Hắn cũng không thể chết! 🔒Chương 119: Lại thêm ba ngày rồi ba ngày nữa trôi qua, Vân Tiêu vẫn chưa trở lại 🔒Chương 120: Nhưng chỉ một mình Vân Tiêu thôi, hắn cũng không muốn đánh đổi 🔒Chương 121: Nàng muốn đi con đường mà hắn muốn đi 🔒Chương 122: Người khổng lồ trên mây, thân thể trắng tinh khiết 🔒Chương 123: Chắc là sắp được đi gặp phu quân để đoàn viên ân ái rồi 🔒Chương 124: Khi mở mắt ra, Vân Tiêu đã thấy trong tay mình có thêm một thanh kiếm 🔒Chương 125: Với diện mạo của hai người họ, nếu bảo là phụ tử ruột thịt thì cũng chẳng ai nghi ngờ 🔒Chương 126: Ngày mai hẳn sẽ là một ngày đẹp trời 🔒Chương 127: Hẹn gặp lại ở tương lai, Tiểu Tiên Nữ 🔒Chương 128: Mượn thân xác của Vân Tiêu để khiến Chung Ly Trạm phục sinh 🔒Chương 129: Kẻ đi săn đã lọt vào cái hố sâu do con mồi đào sẵn 🔒Chương 130: Hoàng huynh vẫn dễ tính như xưa 🔒Chương 131: Cảnh Nghiên sắp phát điên rồi, bà ta hoàn toàn sụp đổ! 🔒Chương 132: Hắn dùng linh hồn mình để sưởi ấm đêm đông giá rét của nàng 🔒Chương 133: Hắn quá tham lam rồi 🔒Chương 134: Bởi nhu nhược mà sinh dục vọng, bởi dục vọng mà sinh chiếm hữu 🔒Chương 135: Chắc là Chung Ly Trạm sẽ khóc mất thôi? 🔒Chương 136: Hãy nói với âm thanh đó rằng, ngươi vẫn còn sống 🔒Chương 137: Nếu như… ông ta đưa Vân Tiêu đến trước mặt Quân thượng thì sao? 🔒Chương 138: Quân thượng chắc hẳn thất vọng về ông ta lắm 🔒Chương 139: Quả nhiên những kẻ sinh ra đã có kiếm cốt có mạng lớn, cứng cỏi khó bẻ gãy 🔒Chương 140 “Ngươi… Ngươi không hề trúng thuật điều khiển con rối!” 🔒Chương 141: Rung động điên cuồng! 🔒Chương 142: Là quân thần, cũng là bằng hữu 🔒Chương 143: Dù người này có ngàn vạn cái sai nhưng sau cùng vẫn giữ được một chữ trung với nước với dân. 🔒Chương 144: Trời sẽ sập, nhưng cũng sẽ không sập 🔒Chương 145: Cảm ơn nàng, Tiêu Tiêu 🔒Chương 146: Không phục à? Tức giận đi? Muốn giết ta sao? 🔒Chương 147: Từ đây, trời là trời, đất là đất 🔒Chương 148: Được chết trong vòng tay Vân Tiêu cũng hoàn toàn xứng đáng! 🔒Chương 149: Lần này, cuối cùng Chung Ly Trạm cũng có thể cùng nàng thưởng thức rồi 🔒Chương 150: Đó là lần đầu gặp gỡ, cũng là cuộc trùng phùng 🔒Chương 151: Thưa phụ thân, thưa mẫu thân, nàng là Vân Tiêu 🔒Chương 152: Từ nay về sau, Chung Ly Trạm ta chỉ biết nhìn phu nhân mà đi theo 🔒Chương 153: Vân Tiêu vẫn là một Vân Tiêu tốt bụng như thế 🔒Chương 154: Đây là thời đại của Vân Tiêu 🔒Chương 155: Kết thúc chính văn 🔒Chương 156: Vọng Sơn Hân Vinh, Càn Khôn Minh Thịnh (Ngoại truyện) 🔒
Cài đặt đọc

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Khuynh Vân

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc