Ngày hôm sau, Trọng Khanh bị Vân Tiêu túm râu dê đau đến tỉnh dậy.
Ông ta cảm thấy đau liền lập tức giật mình tỉnh giấc, rồi nhìn về phía trận pháp mình đã bày ra, những cục đá đó đã vỡ vụn, vương vãi khắp bãi cỏ.
Trọng Khanh: “… Ngươi còn biết phá trận?”
Vân Tiêu chớp chớp mắt.
Nàng có không biết gì đâu, hồn phách Chung Ly Trạm đi ngang qua đó, đá nhẹ một cái đã phá tan trận pháp.
Có điều nàng vẫn cố tỏ ra thâm trầm gật đầu, nói với Trọng Khanh: “Mau nói ra hết những gì ông biết đi, về Thần Quỷ Cổ, về việc tại sao ông lại xuất hiện ở cấm địa, về việc tại sao ông lại nghĩ là Chu Thân đã giết Hiển Đế.”
Trọng Khanh có cảm giác điều nên đến cuối cùng cũng đến, may mắn là lần này Vân Tiêu không dùng dao găm kề vào cổ ông ta, cũng không cưỡi lên người ông ta khiến ông ta mất mặt.
Trọng Khanh chỉnh lại y phục, khẽ nói: “Người ngoài đều nói địa cung dưới tháp Thần Tiêu toàn là chú văn phong ấn Sát thần Chung Ly Trạm năm xưa, trên thực tế những chú văn đầy vách tường đó đều là do Chung Ly Trạm để lại.”
Vân Tiêu nghe đến đây liền ngẩn ra, nàng nhìn Chung Ly Trạm cách đó không xa, sắc mặt đối phương lạnh lùng, không nhìn ra điều gì.
Trọng Khanh nói tiếp: “Tương truyền Chung Ly Trạm muốn giết sạch người trong thiên hạ để lót đường cho con đường thành thần của mình, mà năm xưa Thánh Tiên được trời xanh ban tặng sức mạnh đủ để giết chết Chung Ly Trạm. Khi hai bên đối đầu, Chung Ly Trạm biết mình chắc chắn sẽ chết nên đã viết đầy những phù chú giết chóc trong cung điện. Một khi những chú văn đó có hiệu lực, trận pháp được mở ra sẽ nuốt chửng tất cả sinh linh ở trong trung tâm trận pháp.”
“Hắn ta muốn đồng quy vu tận với Thánh Tiên, dù có chết thì hắn ta cũng muốn kéo tất cả những người trong tầm mắt cùng xuống địa ngục. Còn cung điện đó, sau khi hắn ta chết vẫn luôn tồn tại, không ai dám vào phá hủy chú văn. Vì vậy Thánh Tiên đành phải cho người xây dựng Thiên Tế đàn và tháp Thần Tiêu, phong ấn kín kẽ cung điện đó dưới lòng đất.”
Trọng Khanh giải thích: “Đây là bí mật chỉ có Hồ tộc chúng tôi biết, việc giấu kín với bên ngoài cũng là để tránh hoảng loạn và bạo động.”
Dù sao Hoàng cung nằm ngay trong Kinh Đô, cách tháp Thần Tiêu cũng chỉ nửa canh giờ đi đường.
“Hơn hai ngàn năm qua, luôn có tiên sư canh giữ tháp Thần Tiêu, thực chất là để canh giữ địa cung dưới tháp Thần Tiêu. Sở dĩ là cấm địa, vì phàm là người bước vào đều chưa chắc có thể sống sót. Ngay cả khi chú văn không khởi động trận pháp, ở trong đó quá lâu người cũng sẽ bị sự giết chóc và lệ khí bên trong bức điên.”
Trọng Khanh giải thích như vậy, Vân Tiêu liền hiểu ra thảo nào lúc trận pháp vừa khởi động, nàng đã cảm thấy một sự bức bách nghẹt thở, như thể những bức tường từ bốn phương tám hướng đều ép sát lại, muốn nàng còn sống sờ sờ mà bị ép chết ở bên trong vậy.
May mắn là cảm giác đó không kéo dài quá lâu, có lẽ là do những người kia đột nhiên xông vào đã phân tán sức mạnh của chú văn, hoặc có lẽ là vì có Chung Ly Trạm?
Vì Chung Ly Trạm trong truyền thuyết phát điên, cho nên muốn giết sạch người thiên hạ để thành thần, cũng có người nói hắn vì muốn thành thần nên mới làm nhiều chuyện điên rồ như vậy, mà cái gọi là Thần Quỷ Cổ này cũng là một bước để thành thần.
Trong mộ địa của Chung Ly Trạm, giữa trận pháp chú văn đầy lệ khí và chết chóc không ngừng sinh sôi, Hiển Đế đã bị Thần Quỷ Cổ giết chết, điều này không giống hành động bộc phát nhất thời, mà giống như đã được dự mưu từ lâu.
Trọng Khanh nói: “Lúc đó ta thấy trận pháp bên ngoài cấm địa đã được mở, sợ rằng có đệ tử lỡ bước vào đó rồi chết ở bên trong nên mới vội vàng xông vào, sau đó nhìn thấy Thập Nhất điện hạ và bệ hạ.”
Hiển Đế đã tắt thở trước mặt ông ta.
Thực ra Trọng Khanh cũng từng có một khoảnh khắc nghi ngờ Vân Tiêu nhưng ông ta hiểu rất rõ Vân Tiêu không có bản lĩnh và cơ hội nuôi Thần Quỷ Cổ. Chỉ riêng việc nuôi ra một con Quỷ Cổ đã không biết cần phải trả giá bằng bao nhiêu mạng người.
Trước khi rời khỏi cấm địa, Trọng Khanh đã nhanh tay lẹ mắt lấy Thần Quỷ Cổ trên người Hiển Đế. Dù sao ông ta cũng là trưởng lão Hồ tộc, tạm thời phong ấn loại tà vật này cũng không khó, điều khó là tiếp theo nên xử lý Thần Quỷ Cổ này như thế nào.
Sở dĩ hung thủ để Thần Quỷ Cổ nuốt chửng Hiển Đế cũng là vì Hiển Đế là Nhân Hoàng, là Thiên Tử, tỷ lệ luyện thành Thần Quỷ Cổ sẽ cao hơn.
Thần Quỷ Cổ mà đối phương hao tổn biết bao tâm sức muốn có được, cuối cùng lại rơi vào tay Trọng Khanh.
Vân Tiêu chợt lùi lại nửa bước, khẽ nhíu mày: “Vậy nên chắc chắn sẽ có rất nhiều rắc rối tìm đến ông nhỉ?”
Người tưởng rằng ông ta đã giết Hiển Đế và cả người muốn thành thần kia.
Trọng Khanh thấy dáng vẻ tiểu nha đầu này hôm qua còn cầm dao ép ông ta giao Thần Quỷ Cổ ra, hôm nay biết được Thần Quỷ Cổ là rắc rối rồi liền lùi lại, tức đến mức râu ria dựng ngược, trừng mắt: “Là sẽ có rất nhiều rắc rối tìm đến chúng ta!”
“Làm gì có chúng ta nào?!” Vân Tiêu lại lùi xa thêm một bước lớn: “Số lần ta và ông gặp nhau đếm trên đầu ngón tay, Trọng Khanh Tiên sư đừng có nhận vơ!”
Trọng Khanh: “…”
Ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Cho dù ngươi không thừa nhận nhưng sự thật chính là như vậy, ngươi và ta đều là hung thủ giết chết bệ hạ.”
Vân Tiêu bĩu môi, sở dĩ nàng dẫn theo Trọng Khanh là vì người này vẫn còn chút giá trị lợi dụng.
Mặc dù Vân Tiêu muốn Hiển Đế chết thật, còn hận không thể đích thân động thủ nhưng nàng sẽ không đời nào không gánh cái tội không thuộc về mình sau khi Hiển Đế chết. Dựa vào gì mà chuyện vui như giết người lại do người khác làm, còn chuyện xui xẻo như bị truy sát lại đổ lên đầu nàng?
Ngoài việc Trọng Khanh có thể chứng minh sự trong sạch của nàng, hình như ông ta còn hiểu biết rất nhiều thứ, có thể giải quyết rất nhiều rắc rối cho nàng khi ở bên ngoài.
Vân Tiêu không cần phải lo lắng về nguy hiểm, dù sao Trọng Khanh cũng không bằng Chung Ly Trạm, bên cạnh nàng đã sẵn có một thanh đao rất dễ dùng rồi.
Nhưng nàng chưa từng rời khỏi Kinh Đô, chưa nói đến phong tục tập quán của các nơi thế nào, chỉ riêng việc làm thế nào để tránh tai mắt của quan phủ Lăng quốc ở mỗi thành, mỗi cửa ải, nàng đã mù tịt, hoàn toàn chẳng biết gì.
Bây giờ có thể trốn vào rừng sâu nhưng không thể lúc nào cũng ngủ ngoài trời mãi được.
Nàng có thể dùng Ẩn Thân phù để tránh sự truy lùng của các quan viên trong trường hợp khẩn cấp nhưng không thể nào mãi mãi không xuất hiện trước mặt người khác.
Và mọi thứ về bốn tộc khác nàng cũng hoàn toàn không biết gì… Sáng sớm Chung Ly Trạm nói hắn muốn quay về Đông Châu một chuyến.
Vân Tiêu có biết đường đến Đông Châu đi như thế nào đâu?
Rời khỏi Kinh Đô, Vân Tiêu cũng giống như Chung Ly Trạm, nếu không có người chỉ dẫn thì chưa chắc đã đi được đến thành trì tiếp theo.
Cho nên dù Trọng Khanh có hơi rắc rối nhưng Vân Tiêu vẫn sẽ tạm thời dẫn theo ông ta để… bóc lột ông ta!
“Có tiền không?” Vân Tiêu đưa tay ra như thể điều đó là lẽ đương nhiên.
Trọng Khanh: “…”
Ông ta lục lục hầu bao rồi lấy ra hai cục bạc vụn.
Vân Tiêu chê bai: “Ông nghèo thật đấy! Chẳng phải ông Quốc sư sao? Quốc sư không có tiền à?”
Trọng Khanh: “…”
Quốc sư ra ngoài có bao giờ cần tốn tiền không?!
Mặc dù chê bai nhưng Vân Tiêu vẫn cất kỹ số bạc ít ỏi đó. Trong lòng nàng nghĩ, nếu đến nơi kế tiếp mà nàng và Trọng Khanh đều không còn đồng nào để tiêu, vậy thì cứ để Trọng Khanh ra phố mãi nghệ, biểu diễn vài thuật che mắt gì đó, chắc chắn sẽ kiếm được thêm chút tiền… Biết đâu đám dân chúng vây xem thấy ông ta đã lớn tuổi còn phải bươn chải kiếm sống, lòng đồng cảm trỗi dậy sẽ cho thêm nhiều tiền cũng nên.
Men theo con đường nhỏ trong rừng, Vân Tiêu đi phía trước, Trọng Khanh nhặt một cành cây làm gậy chống đi theo phía sau, vẻ mặt suy sụp như một tên tiểu tùy tùng.
Yên lặng một lát, Vân Tiêu đột nhiên lên tiếng: “Chú văn trong cấm địa tháp Thần Tiêu của ông không phải do Chung Ly Trạm viết đâu.”
Trọng Khanh ngẩn ra, Chung Ly Trạm đang đi trước Vân Tiêu cũng khựng lại.
Vân Tiêu nói: “Ta nhận ra chữ viết của hắn ta, đẹp hơn nhiều. Hơn nữa chú văn hắn ta viết đều rất ngắn gọn và đơn giản, còn chú văn trong cấm địa như thể sợ có chút sai sót nào nên cực kỳ dài dòng và phức tạp, không phải phong cách của hắn ta.”
Trọng Khanh: “…”
Nói cứ như thể ngươi rất quen thuộc với Chung Ly Trạm vậy.
Chung Ly Trạm chợt quay đầu nhìn Vân Tiêu.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi rải rác trên người nàng, khác với vẻ mảnh khảnh dưới ánh trăng, ánh sáng vàng bao phủ lên người Vân Tiêu làm toát ra một vẻ điềm tĩnh ấm áp.
Những đóa hoa dại trong bụi cỏ bay tán loạn theo bước chân thoăn thoắt xuống núi của nàng, bụi mờ trong rừng núi mang theo màu xanh thẳm của lá cây, dường như mọi thứ bám lên người nàng đều trở nên tốt đẹp.
Chung Ly Trạm chợt nhớ lại những ghi chép về hắn mà hắn đã thấy được trong tháp Thần Tiêu và Càn Hòa Cung. Tội ác của hắn trong lịch sử nhiều đến mức không kể xiết, ngay cả những việc làm hiếm hoi tạo phúc cho bách tính trước khi hắn phát điên cũng bị bóp méo thành có ý đồ riêng.
Có lẽ Vân Tiêu không phải là người đầu tiên trong hơn hai ngàn năm qua đứng ra nói đỡ cho hắn nhưng Chung Ly Trạm chỉ nghe thấy mỗi giọng nói của nàng.
Thiếu nữ nhanh chóng lướt qua người hắn, mái tóc dài ngang eo lướt qua mu bàn tay đang buông thõng bên hông của Chung Ly Trạm, cảm giác ngưa ngứa mơ hồ lan khắp từng giác quan trong cơ thể hắn, như thể mang theo cả hơi ấm mà mặt trời ban tặng cho nàng truyền sang người hắn.
Chung Ly Trạm giơ tay lên, đáng tiếc hắn không thể nhìn thấy ánh nắng mặt trời chiếu lên người mình lấp lánh như vàng vụn.
Vân Tiêu như cảm nhận được điều gì đó nên quay đầu lại, nàng không hiểu sao Chung Ly Trạm lại dừng bước, chỉ nói một câu: “Đi thôi.”
Không cần nàng gọi hắn, linh hồn hắn và cốt kiếm trong cơ thể nàng bị ràng buộc với nhau, cho dù nàng không quay đầu lại, chỉ chuyên tâm đi về phía trước thì hắn cũng chỉ có thể theo kịp.
Chung Ly Trạm nhớ lại lần đầu tiên hắn ra khỏi cấm địa, Vân Tiêu chạy một mạch về Hoàng cung, không nhớ rằng phía sau nàng còn có hắn theo cùng.
Rõ ràng mới chỉ trôi qua vỏn vẹn nửa tháng…
Chung Ly Trạm nhướng mày cười, hắn cảm thấy Vân Tiêu đang đối xử với hắn như một người còn sống.
“Đến đây, đến đây.” Trọng Khanh tưởng Vân Tiêu đang hối thúc mình, bèn thở dài một hơi.
Chung Ly Trạm: “…”
Vân Tiêu bĩu môi.
Trọng Khanh lại hỏi: “Ngươi đã nghĩ xem chúng ta sẽ đi đâu chưa? Thần Quỷ Cổ này, ta phải mang về Hồ tộc.”
Hung thủ đang ở ngay Kinh Đô, rất khả năng chính là Tiêu Dao Vương Chu Thân, mà Chu Thân lại quyền lực ngút trời nên ông ta chắc chắn không thể quay về đó được. Nhưng một khi đến Hồ tộc rồi, dù sao ông ta cũng là trưởng lão của một tộc, luôn phải vạch trần bộ mặt thật của Chu Thân, đồng thời cũng phải tìm ra chủ nhân đứng sau Thần Quỷ Cổ.
Trọng Khanh biết rõ Chu Thân không thông thạo phù chú trận pháp, có lẽ Chu Thân chỉ là con dao trong tay kẻ đó, chứ không phải là kẻ muốn thành thần.
Vân Tiêu hỏi: “Đi Hồ tộc hả, vậy có đi ngay qua Đông Châu không?”
Trọng Khanh khẽ giật mình, Đông Châu… e rằng rất nhanh sẽ là lãnh địa của Hồ tộc.
Ông ta mím môi, đáp: “Có.”
“Vậy thì đi thôi.” Tâm trạng Vân Tiêu không tệ: “Chúng ta cùng đường.”
Trọng Khanh: “…”
Cho dù không cùng đường thì e rằng cũng phải cùng đường.
––
Vân Tiêu đã thử tưởng tượng vô số lần rằng nếu một ngày bản thân thoát khỏi cái lồng giam khổng lồ mang tên Kinh Đô, nàng chắc chắn sẽ đi dạo một vòng thế giới rộng lớn bên ngoài, đi đâu trước, rồi đi đâu sau đó, nàng đã nghĩ đi nghĩ lại không biết bao nhiêu lần trong đầu.
Cũng vì vậy mà nàng đã lật xem bản đồ của Lăng quốc, cũng biết trong Ngũ tộc Nhân tộc chiếm tỷ lệ lớn nhất, cộng tổng số người của tứ tộc còn lại cũng không bằng một phần mười Nhân tộc nhưng điều này không có nghĩa là lãnh địa của tứ tộc rất nhỏ.
Mặc dù tứ tộc đều nằm dưới sự cai trị của Nhân tộc, được phân vào lãnh thổ của Lăng quốc nhưng trên thực tế nội bộ tứ tộc tự có một bộ luật sinh tồn riêng. Ngoại trừ vùng biên giới của họ có binh lính Nhân tộc trấn giữ và kiểm soát, trong lãnh địa của họ, địa vị của tộc trưởng là không thể lay chuyển, địa vị của thị tộc cũng cao hơn người bình thường.
Lãnh thổ Lăng quốc rất rộng lớn, ngoài những ngọn núi sâu chưa từng được khai phá, phàm là nơi có người sinh sống đã hình thành một tuyến đường dài và uốn lượn. Lăng quốc ở phía Bắc, Nhân tộc cũng tập trung phần lớn ở đấy, dọc theo đường đi về phía Nam là Vĩ nhân tộc, Ỷ tộc, Hy tộc và Hồ tộc.
Hy tộc và Hồ tộc nằm ở rất gần nhau, mỗi bên chiếm cứ một bên trái và một bên phải ở cuối tuyến đường uốn lượn này, giao nhau ở hai nơi là Đông Châu và Ninh Nghiêu.
Ngoài phương hướng đại khái này ra, Vân Tiêu hoàn toàn không biết gì về lãnh thổ Lăng quốc.
Hồi trẻ, Trọng Khanh đã đi chu du khắp nơi, hơn nữa ông ta còn là trưởng lão Hồ tộc, đã đi hết từ Nam chí Bắc, dù ở Kinh Đô mấy chục năm, ông ta vẫn chưa từng quên đường về nhà. Muốn đi Đông Châu, ông ta cũng coi như quen thuộc.
Vân Tiêu và Trọng Khanh không dám hoàn toàn rời khỏi rừng núi, có cây cối che chắn sẽ càng an toàn hơn cho bọn họ. Dù gì bọn họ cũng đang mang tội danh giết vua, nếu đi dọc theo đường quan đạo hay đường lớn, đường nhỏ thì bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện một nhóm quan binh cưỡi ngựa xông ra.
Một ông lão đi chung với một thiếu nữ đúng là tổ hợp hiếm thấy, chỉ cần hai người họ vừa lộ mặt thì chắc chắn sẽ bị bắt ngay.
Vân Tiêu không nghĩ đến việc dùng phù chú hỗ trợ, vì khả năng vẽ phù của nàng hiện giờ chưa đạt đến mức lô hỏa thuần thanh*, muốn dùng Ẩn Thân phù hay các loại phù chú khác còn cần dùng máu của mình để kích hoạt giấy phù có hiệu lực, mà nàng thì chẳng có nhiều máu như vậy để mà hao tổn.
*Lô hỏa thuần thanh: Trong luyện đan hay luyện kim thời cổ, khi lửa trong lò đạt đến mức toàn màu xanh là đã coi như đã thành công, đã đạt đến mức thành thục của kỹ thuật. Vậy nên thành ngữ này dùng để miêu tả: Trình độ, kỹ năng, tay nghề của ai đó đạt đến mức hoàn mỹ, không thể chê được nữa.
Vừa tốn máu, cũng vừa tốn tinh lực, nếu không phải vạn bất đắc dĩ rơi vào thời khắc sinh tử, nàng không định dễ dàng để lộ giới hạn những gì mình biết được trước mặt Trọng Khanh.
Nàng cứ giả vờ là một người thâm sâu khó lường, để Trọng Khanh kính sợ mới dễ sai bảo ông ta làm việc.
Giống như hiện tại vậy, Vân Tiêu thản nhiên chờ Trọng Khanh nhặt củi đốt lửa như lẽ đương nhiên, dù sao ông ta biết Sinh Hỏa phù, không dùng thì thật uổng phí.
Vân Tiêu không hề có chút áy náy nào khi bóc lột người già, nếu không nhờ nàng đã kéo Trọng Khanh chạy khi ở trong cấm địa thì bây giờ ông ta đã đầu một nơi thân một nẻo rồi.
Đối với sự sai bảo của Vân Tiêu, Trọng Khanh cũng có chút chết lặng.
Mấy ngày bôn ba vất vả đã làm mài mòn hết sự kiêu ngạo thường ngày của Trọng Khanh. Trước mặt Vân Tiêu, ông ta cũng thực sự không thể bày ra dáng vẻ ta đây nữa, chủ yếu là vì Vân Tiêu không chấp nhận kiểu lên mặt đó…
Trước mắt, bọn họ đã rời khỏi châu Liên Ngọc, tương đương với việc đã thoát khỏi phạm vi thế lực một tay che trời của vị Hoàng đế Nhân tộc kia. Dù hai người đã ra khỏi châu Liên Ngọc thì lãnh thổ này vẫn là thiên hạ của Lăng quốc nhưng binh lực và việc kiểm soát cửa ải ở đây cũng đã khác rồi.
Mấy ngày nay, Trọng Khanh đã âm thầm quan sát Vân Tiêu, ông ta khẳng định chuyến đi này không chỉ có hai người là ông ta và Vân Tiêu, mà còn có một kẻ thần bí luôn đi theo sau bọn họ. Thậm chí Vân Tiêu cũng không thèm giả vờ, thỉnh thoảng còn nói chuyện với đối phương.
… Hoặc là Vân Tiêu bị điên rồi?
Nghe nói có bệnh điên, bệnh này giống như trong cơ thể phân liệt ra một linh hồn khác, ví như Sát thần Hy Đế hai ngàn năm trước.
Trọng Khanh không biết rốt cuộc Vân Tiêu là có cao nhân giúp đỡ hay là thực sự bị điên rồi nhưng bọn họ có thể ra khỏi châu Liên Ngọc cũng hoàn toàn nhờ vào Ẩn Thân phù của Vân Tiêu.
Trọng Khanh muốn học Ẩn Thân phù.
Gửi phản hồi