Edit: Yuaner – Beta: Khuynh Vân
—————————
Ngày 15 tháng 7, Trung Nguyên Quỷ Tiết*, trong cung xảy ra một chuyện lớn.
*Trung Nguyên Quỷ Tiết: ngày “Xá tội vong nhân” – rằm 15/7 âm lịch – ngày mà được cho là Diêm Vương mở cửa Quỷ Môn Quan để ma quỷ được tự do trở về dương thế.
Tề Vương phi vào cung dự tiệc, nàng bị phát hiện chết trong tư thế treo cổ trong cung của Đức phi Lý Bạch Sương, sau lưng thị bị khắc đầy kinh văn bằng vật nhọn, tử trạng cực kì thê thảm.
Tề Vương là hoàng thúc của đương kim Thánh thượng, đau đớn vì mất đi ái phi, phẫn nộ chạy đến trước mặt Thái hậu đập đầu thỉnh cầu xin xử tội Đức phi.
Thái hậu hạ lệnh giam lỏng Đức phi, lại phái người điều tra kỹ càng, nhưng muốn tra án thì phải khám nghiệm tử thi, mà Tề Vương phi thân phận cao quý, Tề Vương không cho phép ngoại thần làm nhục di hài của Vương phi, nhóm nội quan phụ trách điều tra liền khó xử, nơm nớp lo sợ run rẩy chạy đi xin chỉ dụ của vị Hoàng đế gần đây tâm trạng không được tốt cho lắm.
Nhóm nội quan đợi từ giữa trưa đến khi trời tối, vị Hoàng đế bận rộn trăm công nghìn việc lúc này mới mở miệng vàng miệng ngọc.
“Đưa Hạ thị từ lãnh cung ra, để nàng ấy xử lý.”
…
Hạ thị làm sao bị đày vào lãnh cung ư, chuyện này nói ra thì rất dài.
Các phi tần nhà khác tiến cung trước đó đều là tiểu thư khuê các, mà nàng trước khi tiến cung… là quan chuyên trách hình án ở Đại lý tự.
Nữ giả nam trang, leo lên tận chức vị quan Tam phẩm, còn có cả vợ cả con, lừa dối triều đình Đại Ngụy suốt sáu năm trời.
Nếu không phải ba tháng trước nàng vạch tội Tề Vương tham ô trong lúc thượng triều, hung hăng mắng chửi quá dữ khiến Tề Vương thẹn quá hoá giận, xô xát giật rơi mũ quan và râu giả trước mặt Hoàng đế và bá quan văn võ, thì có lẽ bây giờ nàng vẫn còn là Hạ Thanh Thiên được mọi thiếu nữ Kinh thành muốn gả, là vị quan được bá tánh kính yêu.
Theo lời của những người có mặt lúc đó kể lại, khi nam thần của kinh thành Hạ đại nhân tóc đen mượt mà xoã dài ngồi bệt ở nền đại điện, sắc mặt của Hoàng thượng lúc đó đại khái khá đặc sắc.
Trong lúc này, tại thiên lao của Hình bộ.
Hình bộ Thị lang Bùi Khiêm đến đưa bữa cơm đoạn đầu* cho Hạ Lạc Địch, ỉ ôi than vãn.
*Cơm đoạn đầu: bữa ăn cuối cùng của tử tù
“… Đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, rồng lạc nước cạn bị tôm đùa, chuyện của huynh làm kinh động đến cả các quan viên tiền triều như phụ thân đệ, hơn nửa cái quan trường lớn nhỏ ai nấy đều khóc lóc om sòm cùng nhau dâng tấu xin Hoàng thượng xử Hạ huynh trảm ngang lưng rồi bỏ chợ trước thị chúng, thật đúng là một cảnh tượng trăm năm khó gặp.”
Cựu Đại lý tự khanh Hạ Lạc Địch tự rót cho mình một chén rượu, than ngắn thở dài: “Một đám người mông còn lau chưa sạch đã nhảy ra sủa tới sủa lui như lũ chó điên, nghĩ lại chắc họ cũng chất chứa oán hận với ta từ lâu lắm rồi nhỉ! Thôi, bao năm qua ta chìm nổi chốn quan trường, Hạ mỗ ta tuy có lòng báo đáp quốc gia nhưng nay lại lực bất tòng tâm khó giữ được mạng, những chuyện sau khi ta chết đành nhờ đệ lo liệu vậy.”
Hạ Lạc Địch từ năm 17 tuổi đã theo phò tá Hoàng đế khi đó còn là phiên vương ở Giang Nam vào nam ra bắc, diệt tham nhũng, đuổi man tộc, nàng không có công lao thì cũng có khổ lao. Thế mà bây giờ lại rơi vào tình cảnh này, nàng nốc cạn chén rượu cay, làm bằng hữu thân ái Bùi Khiêm ở bên cạnh cũng không nhịn được mà rơi nước mắt.
“Huynh cứ yên tâm, huynh đi rồi, đệ sẽ chăm sóc vợ con huynh.”
Cả cái kinh thành này ai mà chẳng biết nhà Hạ đại nhân của Đại Lý Tự có một thê tử nhan sắc tuyệt thế vang dội khắp vùng.
Trước đây chúng quan lại ở kinh thành chỉ có thể trông mòn con mắt mà ngưỡng mộ, không ai dám mơ ước đến chính thê của quan Tam phẩm, nhưng bây giờ Hạ đại nhân đã biến thành Hạ phu nhân làm bách tính choáng váng cả đầu óc rồi, bắt đầu có người mơ tưởng không ngơi.
Phu nhân chắc chắn là biết thân phận nữ tử của Hạ đại nhân, nếu không cũng không gả vào phủ Đại lý tự 5 năm rồi mà không lộ chút tiếng gió nào.
Các bậc thánh nhân đã nói: Thê tử của huynh đệ nhất định không được rớ tới.
Nhưng mà thánh nhân đâu có nói không được mơ tưởng thê tử của tỷ muội đâu.
Hạ đại nhân nheo nheo đôi mắt nhìn bộ dạng mặt người dạ cẩu của tên Bùi Khiêm kia một lúc lâu, sau đó kéo lấy tay hắn nhéo một cái thật mạnh làm hắn ta oai oái kêu đau.
“Này huynh đệ, ta biết đệ cũng chăn đơn gối chiếc ngủ không ngon giấc đã nhiều năm qua. Nhưng mà trên đời này còn có rất nhiều mỹ nữ, nếu đệ dám đụng đến thê tử của ta, thì Hạ mỗ sẽ từ dưới Hoàng tuyền lên tìm ngươi châm nến tâm sự mỗi đêm đấy.”
Làm nghề tra tấn thì phải biết rõ thịt ở chỗ nào là đau nhất, Bùi Thị lang bị nhéo đến tỉnh cả người, miệng liên tục xin tha.
Hạ đại nhân tạm tha cho hắn, hai người bạn cũ nâng chén thay ly, cả hai đang nhiệt tình thảo luận xem nếu cuối cùng bị kết án phải chém đầu, thì nên chọn cách chém nhanh của lão Trương, hay là con dao sắc của lão Lý. Còn nếu là rượu độc, thì nên xin loại hương đậm như rượu Mao Đài hay loại hương ngọt ngào như rượu Bạch Tửu… thì một đám đông cung nhân mang theo làn gió thơm nối tiếp nhau tiến vào đại lao.
“Bùi Thị lang, sau này mời ngài hãy giữ khoảng cách hơn ba thước với Hạ đại nhân.” Tổng thái giám Cao Lễ đi đến tách hai người ra.
Bùi Thị lang sợ họ đến để đưa rượu độc, liền sáp vào oà lên khóc: “Lão Cao, ta với Hạ đại nhân quen biết đã nhiều năm, biết rõ huynh ấy là quan thanh liêm, thật không nỡ nhìn thấy viên ngọc quý nay bị chôn vùi, ngài có thể truyền đạt lên trên để chúng ta gom góp vạn thư từ bá tánh cứu mạng Hạ đại nhân được không?”
Cao Thái giám kéo tay áo nhàu nát ra khỏi ngực của Bùi Khiêm, khẽ ho một tiếng, mở một tấm lụa màu vàng tươi ra.
“Tội thần Đại lý tự khanh Hạ Lạc Địch nghe chỉ.”
“Đại lý tự Thiếu khanh Hạ Lạc Địch, nữ giả nam trang, khi quân phạm thượng, khiến dân chúng nghị luận xôn xao làm triều đình hổ thẹn, tội đáng phải chết…”
“Nhưng nghĩ rằng dù tư đức không đoan chính, nhưng đã làm quan được sáu năm, luật pháp nghiêm minh, lại có công phò tá Thánh thượng, nên miễn tội chết…”
Nghe tới đây, Hạ đại nhân vốn thuộc lòng pháp điển Đại Ngụy đã hiểu rõ trong lòng.
Theo lý thì tội này của nàng, kể cả có thêm bớt những năm công lao kia thì tám chín phần mười là bị khắc chữ lên mặt, đày ra Đông Hải vĩnh viễn không được quay lại, nếu dựa vào các mối quan hệ trong triều của nàng mấy năm qua thì khi thi hành án có lẽ cũng không đến nỗi quá khổ…
Cũng được thôi, coi như là đưa Bất Ngữ về quê sống ẩn vậy.
Hạ Lạc Địch phủi bụi trên tay áo, vừa nghĩ đến cuộc sống dưỡng lão sau này, vừa chuẩn bị tạ ơn nhận chỉ, bỗng nghe thấy câu cuối cùng của thánh chỉ, không thể tin vào tai mình mà ngẩng phắt đầu lên.
Cao Thái giám: “… Khụ, lệnh cho tội quan Hạ Lạc Địch nhập cung ngay lập tức, phong làm Tài nhân.”
Đều là người quen với nhau cả, Cao thái giám cũng không dám nhìn biểu cảm trên mặt Hạ Lạc Địch, từ khe hở của đại lao nhét thánh chỉ vào.
Hạ Lạc Địch ngây người: “Lão Cao, ta có nghe nhầm không vậy? Là phong ta làm Tài nhân á, không phải phong làm nhân tài à?”
Cao Thái giám cho cung nhân lui xuống, ngồi xổm an ủi nàng: “Ngự sử đài Văn Nhân đại nhân nhờ ta chuyển lời cho ngài, bảo là sau này ngài cứ tự coi như mình là nhân tài đi, trong cung vẫn có thể phát huy tài năng mà.”
Nàng vì pháp trị Đại Ngụy mà tận tụy bao nhiêu năm nay, ngày ngày ngoài miệng đều nói muốn vì nước hy sinh thân mình, không ngờ rằng Hoàng đế thật sự muốn nàng phải hy sinh.
Hạ Lạc Địch không kìm được, run rẩy hỏi: “Vậy còn thê tử của ta thì sao?”
Bùi Thị lang vui mừng: “Thê tử của huynh để đệ nuôi.”
Cao Thái giám liên tục phụ họa: “Ừ, hắn nuôi, để hắn nuôi.”
Hạ đại nhân: “Câm miệng, ngươi có khác gì Tào tặc đâu?!”
Bùi Thị lang vui vẻ rời đi: “Đệ vốn định đi ở rể, nhưng nếu thượng quan đã nói vậy rồi thì ngày mai đệ đổi sang họ Tào cũng được~”
Hạ Lạc Địch: “…”
Hạ Lạc Địch rơi vào trầm tư.
Thê tử của nàng sau này có nam nhân khác.
Phu quân của nàng cũng có nữ nhân khác luôn.
… Vậy chẳng phải bản quan đây phải đội mũ xanh đến tận hai lần à?
Đến tối hôm đó sau khi Hạ Lạc Địch nhập cung liền bị một đám cung nữ xinh đẹp nhấn đầu giúp tắm rửa trang điểm thơm tho sạch sẽ, trên đường đến nơi thị tẩm, nàng nó vẫn còn đang suy nghĩ về vấn đề sống chết này.
“Lão Cao.”
Cao Thái giám sợ vị quan thanh liêm này nghĩ không thông mà tự sát, tự mình hộ tống xe xuân ân, nghe gọi mình liền vội vàng tiến đến sát bên cửa sổ xe.
“Đại nhân có gì muốn nói?”
Hạ Lạc Địch: “Ta nghĩ đi nghĩ lại nãy giờ, thánh chỉ này thực sự rất kỳ lạ, ta tự nhận mình cũng khá hiểu Thánh thượng, chắc chắn ngài ấy sẽ không ban thánh chỉ gây tranh cãi như vậy đâu, trong này có ẩn tình gì không, nói một hai câu cho ta nghe với?”
Cao Thái giám đảo mắt, cười hiền hoà nói: “Lão nô chỉ là nô tài trong cung mà thôi, Thánh thượng bảo gì thì nghe nấy, làm sao dám suy đoán thánh ý…”
Hạ Lạc Địch u ám: “Có gì mà không thể nói rõ ràng với một vị quan thanh liêm như ta chứ?”
Cao Thái giám nhớ lại chuyện hôm nay các quan lại bàn tán ở điện Tuyên Chính, bên ngoài Đại lý tự liên tiếp hơn mười ngày đều có bá tánh tự phát tụ tập lại cầu xin ân xá cho Hạ đại nhân, nhất thời tâm trạng trở nên phức tạp.
“Nếu phải nói thì, đây đều là phúc báo do danh tiếng quan thanh liêm mà Hạ đại nhân nhiều năm qua trừng trị kẻ ác và bảo vệ người thiện lương đấy.”
Hạ Lạc Địch chỏ chỏ vào trâm ngọc trên đầu mình: “Phúc báo?”
Cao Thái giám khuyên nhủ: “Thật ra làm phi tần cũng không tệ lắm, nếu không cần phải thị tẩm thì mỗi ngày chỉ cần đến Trung cung vấn an uống trà là được, ít việc hơn hẳn so với mỗi ngày ngài làm quần quật 6 canh giờ trước đây.”
Hỏi thử thiên hạ mà xem, ai mà không biết Đại lý tự Hạ Diêm Vương là người sắt, mỗi ngày đều phải làm việc ít nhất 6 canh giờ ở Đại lý tự, trừ tiết Thanh Minh ra thì cả năm không nghỉ ngày nào.
Nếu một ngày nào đó nghe thấy tin tức Hạ đại nhân đột tử trong nha môn, trên dưới triều đình cũng không ai thấy lạ lẫm gì.
Ai có mà ngờ được còn có chuyện như hôm nay…
Hạ Lạc Địch: “Vậy chúng ta đang đi đâu đây?”
Thái giám Cao: “Đi thị tẩm.”
“…”
Thấy biểu tình của Hạ đại nhân cương trực công chính cứng ngắc cứ như chết rồi, Cao Thái giám thở dài, quay đầu nhìn về phía cung điện hùng vĩ trước mắt, hắng giọng.
“Tới điện Tuyên Chính rồi, nơi này ngài cũng rất quen thuộc, chắc ngài cũng biết chưa từng có phi tần nào được thị tẩm ở đây, có lẽ qua một canh giờ nữa mà đèn sáng lên thì sẽ có người đến đưa ngài về tẩm cung, ngài không cần căng thẳng quá đâu…”
Hạ Lạc Địch: “Vậy một tội thần như ta có ý nghĩa gì ở đây?”
Cao Thái giám: “Đây là ý chỉ của bệ hạ.”
Hạ Lạc Địch giãy giụa: “Giờ đang là mùa thu hoạch, bệ hạ nhàn rỗi vậy sao? Đã phê hết tấu chương hạn hán lũ lụt chưa? Chuyện các nước lân bang đến triều cống đã xong rồi à?”
Cao Thái giám: “Đại nhân không cần nhiều lời nữa, đây chính là số mệnh rồi, người đâu, mau tiễn đại nhân vào điện.”
Mấy cung nữ tiến lên, không nói lời nào mà lấy một tấm chăn gấm thêu bách điệp xuyên hoa quấn chặt nàng lại, hì hục hợp sức khiêng vào điện Tuyên Chính. Sau đó đặt nàng lên một chiếc giường La Hán, duỗi tay ra sờ thì phát hiện chân nàng lạnh ngắt, lại đắp thêm một tấm chăn, dặn nàng nếu đợi không được thì ngủ trước một giấc, rồi đóng cửa điện lại rời đi.
Trong điện Tuyên Chính chỉ còn lại một mình Hạ Lạc Địch.
Nơi này nàng đến rất thường xuyên, mới tháng trước còn vì một vụ hoàng thân quốc thích cưỡng đoạt nữ nhi nhà lành mà dâng tấu chương nửa kín nửa hở mắng Hoàng đế phải làm gương, năm nay ngài ấy phải bớt nạp người vào hậu cung đi.
Lúc đó, nàng đuổi theo Hoàng đế cứ như keo con chó để khuyên can hết nước hết cái, cảnh tượng áo quan mũ quan chỉnh tề, khí thế hùng hổ kia vẫn còn hiện rõ mồn một trong đầu nàng.
Bây giờ thì…
Hạ Lạc Địch cúi đầu nhìn vào chiếc gương đồng nạm vàng trên giường La Hán, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày cũng không còn giữ được vẻ nghiêm nghị.
Chiều nay nàng đã uống không ít đống rượu Tức Mặc mà Bùi Khiêm mang đến, sau khi tắm xong, men rượu bắt đầu dâng lên làm nàng say rồi, lúc này hai má nàng đỏ ửng, hai mắt long lanh, mái tóc đen bù xù xoã dài, nhìn qua trông rất thảm hại.
Không được, thật sự không được đâu.
Hạ Lạc Địch chắc chắn rằng Hoàng đế sẽ nổi giận nếu nhìn thấy bộ dạng này của nàng, cho nên chỉ có thể từ từ chui ra khỏi chăn, bước chân trần xuống giường rồi quỳ trên mặt đất.
Một lần quỳ này trôi qua thêm nửa canh giờ nữa.
Dưới sàn có lò sưởi nên không đến mức quá khó chịu, chỉ là trong điện hình như còn đốt một lò hương an thần, lại thêm việc nàng thực sự không ngủ được giấc nào ngon lành trong 7 ngày ngồi xổm ở thiên lao rồi. Chờ lâu vậy rồi mà Hoàng đế vẫn không đến, Hạ Lạc Địch ngày trước một đời sắt đá cũng không chịu được nữa mà bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Không biết từ khi nào, nàng vô thức dựa vào cây cột bên cạnh trượt xuống ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, có người giận dữ đẩy cửa vào, dường như người đó có hàng ngàn hàng vạn câu chửi muốn tuôn ra, nhưng rất nhanh đã dừng lại, lao tới kéo nàng dậy.
“——Lạc Địch!”
Sau một hồi kiểm tra cẩn thận, xác nhận nàng không tự đập đầu vào cột để tỏ rõ liêm chính của mình, người đó lại tức giận ném nàng xuống đất.
Hạ Lạc Địch mơ màng tỉnh dậy từ trong mộng, vừa mở mắt đã thấy một bóng người cao lớn đứng ngược sáng ở trước mặt, vạt áo thêu hình huyền long, một hơi thở giận dữ quen thuộc trước khi phát tiết truyền vào tai làm nàng rùng mình đến tỉnh cả người.
“Tội thần Hạ Lạc Địch thất lễ trước mặt Hoàng thượng, mạo phạm cung thất, xin Hoàng thượng xử phạt.”
“……”
Hạ Lạc Địch nghe rõ mồn một tiếng nghiến răng ken két, thầm nghĩ rằng kỳ này toang rồi, lúc Hoàng đế tự tay chém các thúc thúc ruột thịt năm đó cũng là cái dáng vẻ này.
Nếu biết trước sẽ thành thế này thì quằn tới quằn lui làm gì cho mệt, dù gì thì chết trong ngục hay chết trong cung không phải đều giống nhau sao, chi bằng uống một vò rượu độc hương ngọt để bớt việc cho rồi.
Nhưng nàng đợi mãi mà vẫn không thấy cơn giận dữ của Thiên tử trút xuống.
Một lát sau, Hoàng đế tháo mũ miện, trực tiếp ngồi xuống mặt đất cách nàng rất gần, chỉ cần hắn cúi đầu là có thể đối diện với mắt nàng.
“Ngươi.”
Nàng nghe thấy giọng nói mệt mỏi có chút kìm nén giận dữ của Phong Diễm.
“Ngươi có biết bộ dạng bây giờ của ngươi, bộ dạng này…”
Phong Diễm tìm từ ngữ một hồi, đến khi tai đỏ bừng, mới thốt ra được một câu——
“Quả thật trông giống hệt như một ả phụ nhân tầm thường.”
Gửi phản hồi