Đối mặt với màn nịnh bợ vụng về của Hoàng Hải, Diêm Thủ Nhất chỉ mỉm cười, không nói gì.
Chưa bao lâu sau khi cúp máy, một chiếc BMW địa hình dừng lại bên đường. Hoàng Hải cùng sư đệ của mình là Chu Ngọc Tuyền bước xuống xe.
Chu Ngọc Tuyền có chút kích động, đảo mắt tìm kiếm Diêm Thủ Nhất – nhân trung long phượng trong tưởng tượng của hắn. Theo suy nghĩ của Chu Ngọc Tuyền, Diêm Thủ Nhất hẳn phải là người dáng vẻ hiên ngang, khí chất nho nhã toát ra từ trong ra ngoài.
Thế nhưng, trên chiếc ghế dài thứ ba trong công viên lúc này, lại chỉ có một thanh niên đầu đinh, đeo túi chéo, trông vừa quê vừa mộc. Quần áo trên người đã giặt đến mức từ vàng phai thành trắng, nếu không phải còn giữ được chút sạch sẽ, e rằng Chu Ngọc Tuyền đã lầm tưởng đó là một gã ăn mày trẻ tuổi rồi.
Chu Ngọc Tuyền bắt đầu nghi ngờ liệu mình có nhận nhầm người hay không, thì Hoàng Hải đã bước tới trước, thân thiết chào hỏi: “Diêm tiểu huynh đệ!”
Diêm Thủ Nhất đứng dậy, nhẹ nhàng phủi góc áo, lộ ra hàm răng trắng đều: “Hoàng Hải sư phụ.”
Chữ “sư phụ” ở đây chỉ là cách xưng hô xã giao. Diêm Thủ Nhất tự biết thực lực của mình còn trên Hoàng Hải, không thể gọi tiền bối hay đại sư được nữa.
Chỉ riêng hai chữ sư phụ thôi cũng đã khiến Hoàng Hải thấy áy náy, nên ông chủ động hạ thấp tư thế, hơi khom người bắt tay với Diêm Thủ Nhất.
Thấy bên cạnh Hoàng Hải còn có một gương mặt xa lạ, Diêm Thủ Nhất hơi ngạc nhiên: “Vị này là…?”
“Đây là sư đệ trong môn phái của tôi, Chu Ngọc Tuyền, cậu cứ gọi là lão Chu là được,” Hoàng Hải cười nói. “Còn tôi, cậu cũng đừng gọi sư phụ nữa, gọi tôi một tiếng lão Hoàng là được rồi!”
Chu Ngọc Tuyền cũng chắp tay thi lễ với Diêm Thủ Nhất.
Diêm Thủ Nhất mỉm cười đáp lễ, không hề tỏ ra cao cao tại thượng.
Hắn chợt nhớ tới đôi Chiêu Hồn Linh mà Lâm Tử Đồng dùng tối qua, đó chính là pháp khí của phái Lư Sơn. Xem ra bây giờ Lâm Tử Đồng đang học pháp ở phái Lư Sơn, chỉ là không biết theo học vị cao nhân nào?
Dù có chút tò mò, nhưng Diêm Thủ Nhất vẫn không hỏi. Hắn tự thấy quan hệ với Hoàng Hải vẫn chưa đủ thân, không muốn dễ dàng để lộ mạng lưới quan hệ của mình cho đối phương biết.
Chu Ngọc Tuyền quan sát Diêm Thủ Nhất. Ấn tượng ban đầu tuy có chút thất vọng, nhưng càng nhìn, ông ta càng nhận ra Diêm Thủ Nhất không hiên ngang như tưởng tượng, lại mang theo một cảm giác thân thiết rất đặc biệt. Ở bên cạnh Diêm Thủ Nhất, ông không hề cảm thấy áp lực, chỉ có cảm giác nhẹ nhõm như gió xuân phả mặt.
Cảm giác này, Chu Ngọc Tuyền chỉ từng cảm nhận được ở một người, đó chính là đại sư bá của họ – chưởng môn đương nhiệm của phái Lư Sơn.
Mà muốn có được loại khí chất này, ngoài việc tu dưỡng lâu dài, thì chỉ còn một khả năng khác… là trông thuận mắt.
Người xưa nói tướng do tâm sinh. Diêm Thủ Nhất có thể mang lại cho người khác cảm giác thoải mái như vậy, chứng tỏ bản thân hắn cũng không phải là người khó gần. Nghĩ tới đây, Chu Ngọc Tuyền lập tức đánh giá Diêm Thủ Nhất cao hơn vài phần.
“Lão Hoàng, ông nói đã dò hỏi được người tôi cần tìm, vậy người đó hiện đang ở đâu?” Diêm Thủ Nhất hỏi thẳng vào vấn đề.
Hoàng Hải không vội trả lời, mà trước tiên thở dài một tiếng: “Diêm tiểu huynh đệ, người mà cậu muốn tìm… có thật sự rất quan trọng với cậu không?”
“Rất quan trọng. Có vài chuyện, chỉ có ông ấy mới biết.” Diêm Thủ Nhất đáp, giọng nghiêm túc.
Hoàng Hải nói: “Dựa theo manh mối cậu đưa, bọn tôi đã tìm được người tên Trần Đại Vi, nhưng hiện giờ ông ấy đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện, có qua khỏi hay không vẫn chưa nói chắc được…”
Nghe vậy, Diêm Thủ Nhất khẽ cau chặt mày.
Nhắc tới Trần Đại Vi, trong cái thế đạo này, nói ông là “người thân” của Diêm Thủ Nhất cũng chẳng quá đáng.
Năm đó, khi cha hắn còn chưa vào tù, ba thế hệ ông cháu sống chung trong một ngôi làng nhỏ trên núi tên là thôn Trần Gia. Trong làng phần lớn đều mang họ Trần, Trần Đại Vi cũng là một trong số đó.
Khi ấy Trần Đại Vi mới hơn ba mươi tuổi, làm nghề may vá. Vì tuổi tác không chênh lệch bao nhiêu so với cha Diêm Thủ Nhất, hai người nhanh chóng trở thành bạn bè. Quần áo Diêm Thủ Nhất mặc hồi nhỏ, hầu như đều do Trần Đại Vi tự tay may cho.
Do quan hệ giữa Trần Đại Vi và cha Diêm Thủ Nhất rất tốt, mưa dầm thấm đất, Trần Đại Vi cũng học lỏm được một vài bí thuật trong Lỗ Ban Thư. Chỉ không ngờ rằng, mới học chút da lông thôi, đã khiến ông vướng phải ngũ tệ tam khuyết.
Con trai Trần Đại Vi vừa mới thi đậu đại học thì lại chết trong một vụ tai nạn xe. Trần Đại Vi đau buồn quá độ, lại sơ ý ngã gãy mất một chân.
Sau đó nữa, lòng dạ nguội lạnh, ông rời khỏi thôn Trần Gia, từ đó không bao giờ quay về.
Cũng vì chuyện này, ông nội đã nặng lời mắng mỏ cha Diêm Thủ Nhất, thậm chí suýt nữa thì đánh gãy luôn chân cha. Đêm hôm đó, ông nội và cha cãi nhau rất lâu. Diêm Thủ Nhất trốn trong phòng ngủ, lờ mờ nghe được những câu như “con không nên lợi dụng Đại Vi”, “Đại Vi là bị con hại rồi”… Thậm chí còn phát hiện ra, chuyện này ở phía sau lại có liên quan tới chính mình.
Không lâu sau khi Trần Đại Vi rời đi, cha Diêm Thủ Nhất liền vào tù. Chuyện năm xưa dần dần bị hắn quên lãng, chỉ thỉnh thoảng nhớ tới một ông bác có nốt ruồi to bên phải mũi, hồi nhỏ thương mình vô cùng.
Mãi cho tới không lâu trước đây, trước lúc ông nội lâm chung, mới dặn Diêm Thủ Nhất đến Dung Thành tìm bác Trần Đại Vi. Có vài chuyện liên quan tới tính mạng của hắn, nhất định phải tìm được vị bác này thì mới biết rõ được.
Đó cũng chính là nguyên nhân quan trọng nhất khiến Diêm Thủ Nhất đến Dung Thành.
Giờ đây Trần Đại Vi bệnh nặng, sống chết chưa rõ, sao Diêm Thủ Nhất có thể không lo cho được.
“Ông ấy đang ở bệnh viện nào? Bây giờ đưa tôi qua đó.”
Hoàng Hải cũng không nhiều lời, lập tức đưa Diêm Thủ Nhất lên xe, chạy thẳng về phía bệnh viện.
Hoàng Hải lái xe phía trước, Diêm Thủ Nhất và Chu Ngọc Tuyền ngồi phía sau. Ánh mắt Chu Ngọc Tuyền thỉnh thoảng lại liếc về phía túi đeo của Diêm Thủ Nhất, còn tò mò đưa tay sờ sờ: “Diêm tiểu huynh đệ, trong túi cậu toàn là đồ gì vậy? Cho tôi thỏa chút tò mò được không?”
Diêm Thủ Nhất liếc Chu Ngọc Tuyền một cái đầy kiêng dè, ho khan hai tiếng, đổi túi sang hướng khác, nói: “Toàn là đồ kiếm cơm thôi, có gì lạ đâu.”
Chu Ngọc Tuyền nghe xong cười khan hai tiếng, không dây dưa thêm, quay đầu nhìn sang chỗ khác.
Nhưng trong lòng Diêm Thủ Nhất đã nảy sinh vài suy nghĩ.
Chu Ngọc Tuyền và Hoàng Hải tuy cùng sư môn, nhưng rõ ràng Chu Ngọc Tuyền nhiều tâm tư hơn. Vừa rồi ông ta trực tiếp động tay vào túi của mình, đủ để thấy không phải hạng người chính trực gì.
Lời ông nội nói quả không sai, nước trong giang hồ rất sâu. Bản thân mình đúng là nên khiêm tốn một chút, lỡ như chiêu thêm vài kẻ tiểu nhân kiểu Chu Ngọc Tuyền, sớm muộn gì cũng bị phiền phức quấn thân.
Trên đường đi, Chu Ngọc Tuyền lại không nhịn được, hỏi Diêm Thủ Nhất vài chuyện liên quan tới Lỗ Ban giáo.
Nhưng Diêm Thủ Nhất đã khôn ra rồi, không phải nói không biết thì giả ngu, không thì đánh trống lảng. Chu Ngọc Tuyền tốn cả buổi nước bọt, vậy mà không moi được từ miệng Diêm Thủ Nhất nửa câu hữu dụng nào, trong lòng không khỏi bực bội.
Gần tới bệnh viện, điện thoại Diêm Thủ Nhất lại reo lên. Ngoài dự liệu, người gọi tới lần này lại là Trương Quốc Đống.
Diêm Thủ Nhất vừa nghe máy, Trương Quốc Đống đã kích động nói: “Diêm tiểu sư phụ, chúng tôi tìm được người cậu cần tìm rồi!”
Diêm Thủ Nhất sững người: “Ông không đi cùng Hoàng Hải à?”
Trương Quốc Đống cũng khựng lại, rồi lập tức hiểu ra, xem ra Hoàng Hải cũng đã nhờ quan hệ giúp Diêm Thủ Nhất tìm người, hơn nữa còn nhanh hơn ông ta một bước.
Hỏi ra mới biết, Diêm Thủ Nhất đã tới bệnh viện rồi.
Trương Quốc Đống nghiến răng nói: “Trong bệnh viện tôi có quen người, tôi sẽ chạy qua ngay, biết đâu giúp được chút gì đó!”
Chưa kịp để Diêm Thủ Nhất trả lời, Trương Quốc Đống đã cúp máy.
Xem ra Trương Quốc Đống vẫn chưa biết chuyện xảy ra giữa hắn và Trương Oánh Oánh tối qua…
Cũng phải thôi, hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc Trương Oánh Oánh không dám nói cho Trương Quốc Đống biết.
Diêm Thủ Nhất không để tâm quá nhiều, nhưng vẫn nói lại cho Hoàng Hải nghe. Biết Trương Quốc Đống cũng sẽ tới, Hoàng Hải không nói gì thêm.
Ba người đến bệnh viện, đậu xe xong liền chạy thẳng tới khu phòng chăm sóc đặc biệt…
Gửi phản hồi