Tô Huân Niên đưa thẻ cảnh sát ra, rồi được dẫn vào phòng họp chờ.

Trong khoảng thời gian trống đó, cậu ta nhắm mắt lại, nhớ lại tất cả những gì mình quan sát được trên đường vào.

Bên trong văn phòng, cửa kính sáng trưng, ai nấy đều làm việc theo trình tự rõ ràng. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình vi tính chớp liên tục lên khuôn mặt từng người.

Tổng thể mà nói, đây là một công ty hoàn toàn bình thường, không hề có chút gì giống như đang dính líu đến tổ chức phạm tội.

Một lúc sau, có người bước vào.

Đó cũng là lần đầu tiên Tô Huân Niên gặp Phó Tu Hàn.

Người đàn ông ấy trông vô cùng ôn hòa. Có lẽ vì suốt ngày làm việc trong nhà, nên da anh ta mang một kiểu nhợt nhạt xanh lạnh. Các ngón tay đang cài nút áo vest trắng sạch đến mức gần như phát sáng, làm kẹp cà vạt bên người càng nổi bật hơn.

Thân là cảnh sát, chỉ cần nhìn là đã có thể đưa ra đánh giá sơ bộ.

Ấn tượng đầu tiên của Tô Huân Niên về Phó Tu Hàn: một kiểu thư sinh.

“Chào cậu, tôi là tổng giám đốc công ty này, Phó Tu Hàn.”

Bàn tay đưa ra lơ lửng giữa không trung. Tô Huân Niên nhìn thoáng qua rồi mới đưa tay bắt lại: “Chào anh, tôi là Tô Huân Niên, thuộc tổ chuyên án.”

Coi như hai bên đã chào hỏi xong.

Vừa ngồi xuống, Tô Huân Niên vào thẳng chủ đề: “Phó tổng, hôm nay tụi tôi đến chủ yếu để hỏi vài vấn đề.”

“Có phải liên quan đến công ty của Hạ Minh Dương không?” Phó Tu Hàn chủ động mở lời, giọng điệu nhã nhặn. “Đó chỉ là khoản đầu tư thương mại rất bình thường. Chúng tôi cũng không rõ rốt cuộc anh ta đã gặp chuyện gì.”

“Nhưng theo hợp đồng giữa hai bên, nếu anh ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn, toàn bộ cổ phần sẽ do công ty anh tiếp quản.”

Chi tiết này là thứ Tô Huân Niên phát hiện được khi điều tra Phó Tu Hàn.

Thông thường, cổ phần phải giao cho người thừa kế của mình, rất hiếm ai lại đem tài sản để lại cho đối tác làm ăn.

Đây là một điểm cực kỳ bất thường.

“Vậy sao? Chuyện đó thì tôi không rõ. Đó đều là hành vi cá nhân của Hạ Minh Dương. Dù là công ty hay cá nhân, chúng tôi đều không biết gì cả.”

Phó Tu Hàn bắt chéo chân, dáng vẻ chẳng khác nào đang đàm phán thương vụ chứ không phải làm việc với cảnh sát.

Tô Huân Niên liếc xuống đôi giày da của anh ta, phần đế giày có họa tiết bánh răng, dính đầy bụi.

Cậu nửa đùa nửa thật: “Trong tòa nhà văn phòng này có chỗ nào đang sửa chữa hả?”

Nhận ra ánh mắt của cậu, Phó Tu Hàn vẫn thản nhiên: “Có thể. Tôi không để ý.”

Xem ra người này định xử lý mọi chuyện theo kiểu ba không: không biết, không nghe, không liên quan.

Tô Huân Niên hiểu rõ: nếu không đẩy một cú, Phó Tu Hàn sẽ còn tiếp tục vòng vo với cậu mãi. “Trước tiên, bất kể anh có biết hay không, công ty của Hạ Minh Dương cùng một số tài sản đứng tên anh ta chắc chắn sẽ rơi vào tay anh. Vì giờ anh ta dính đến án, nên sau khi chúng tôi kết thúc điều tra, anh phải đưa ra ý kiến xử lý những tài sản đó. Thứ hai, trong bãi đỗ xe của tòa nhà, anh biết hai chiếc xe đó đậu từ lúc nào chứ? Tôi nhớ bãi để xe của các anh rất thông minh, muốn vào phải có chủ chỗ đậu mở khóa.”

Phó Tu Hàn vẫn lắc đầu: “Xin lỗi, tôi thật sự không biết. Họ làm cách nào để đậu xe vào ô của tôi… chẳng lẽ… chuyện đó cũng phạm pháp sao?”

Tô Huân Niên đứng dậy: “Không. Nếu Phó tổng nói không biết, vậy chúng tôi cũng không làm phiền nữa.”

Mấy người đi theo cậu điều tra trợn tròn mắt, đội trưởng của họ hiền từ bao giờ vậy trời?

“Vậy tốt. Tôi còn việc phải xử lý. Lát nữa lễ tân sẽ tiễn mọi người.”

Nói xong, Phó Tu Hàn rời đi một cách ung dung.

Tô Huân Niên khẽ gật đầu, nhìn theo bóng anh ta khuất dần. Cô lễ tân xinh đẹp đứng sẵn ngoài cửa: “Mời các anh đi lối này.”

Hai người vừa đi đến cửa thì có người chỉ vào Tô Huân Niên: “Đội trưởng, dây giày của anh tuột rồi.”

Tô Huân Niên cúi đầu nhìn giày mình: “Hây, hôm nay đôi giày này nó cố tình chọc quê tôi hay gì.”

Vừa nói, anh vừa ngồi xuống buộc lại dây giày. Còn tên lính trẻ bên cạnh thì lập tức quay sang bắt chuyện với cô lễ tân: “Chị coi đi, đội trưởng tụi tôi lớn vậy rồi mà làm việc lúc nào cũng quên trước quên sau.”

Cô lễ tân chỉ biết cười gượng, trong lòng thầm oán: cảnh sát gì mà nhiều chuyện dễ sợ.

Nói dứt vài câu khách sáo, hai người thuận lợi bước vào thang máy. Ngay khoảnh khắc cửa thang máy vừa khép lại, cậu điều tra viên phía sau lập tức lấy ra một túi nhựa, Tô Huân Niên cũng nhanh tay bỏ tăm bông có dính mẫu vào trong.

“Sao cậu biết tôi định lấy mẫu bụi trên giày hắn?”

Đồng nghiệp cười hề hề: “Tòa nhà này là khu cao cấp nhất thành phố mình. Dù có sửa chữa thì sạch sẽ dữ lắm, làm gì có mảng bụi to đùng với bùn đất kiểu đó.”

Ăn ý đến vậy, Tô Huân Niên càng có niềm tin hơn vào vụ này.

“Đem về giám định thử, coi bên trong có gì. Nếu thành phần đất trùng với mẫu tìm trong xe bắt cóc, thì ít nhất chứng minh được Phó Tu Hàn và chiếc xe đó từng xuất hiện cùng một chỗ.”

Việc còn lại chỉ là theo dõi 24/24 mà thôi.

Lúc nhận được manh mối liên quan đến vụ hẻm Bát Xuyên, Trần Mộ vừa quay đầu liền đụng ngay Lâm Gia Lạc.

Đối phương hớn hở kéo anh đến trước màn hình máy tính, chỉ vào một đoạn hình ảnh: “Tôi thấy Tiểu Lưu rồi!”

Trần Mộ vẫn còn đang lâng lâng vì tìm được manh mối, nhưng anh ngồi xuống im lặng xem đoạn video Lâm Gia Lạc vừa tìm được.

“Anh coi đi, tôi tìm nó trong camera khu vực gần đó. Bốn giờ sáng có người mở đường truyền của camera, sau đó…”

Hình ảnh tua nhanh như bay, rồi bất ngờ chạy chậm lại. Bóng dáng quen thuộc của Tiểu Lưu đội mũ lưỡi trai, treo từng thiết bị nhỏ lên trong phòng giám sát. Rồi có một vật màu trắng được y ném ra từ tay.

“Cái đó là gì vậy?”

Lâm Gia Lạc liền lấy ra một cuộn giấy đã mở sẵn, trên đó là vài con số viết nguệch ngoạc và một chiếc chìa khóa.

“Cậu…”

“Tôi vừa xem xong liền chạy đi tìm, đem cái này về.” Lâm Gia Lạc giải thích, “Tôi kiểm tra rồi, chìa này là chìa tủ ký gửi ở ngân hàng. Tôi gọi hỏi rồi, đó là một tủ không có người nhận. Chỉ cần mình có chìa, là có thể đến lấy đồ bên trong.”

“Vậy cậu đi một chuyến. Nhớ, đừng mở. Đợi về đây rồi chúng ta mở cùng.”

“Rõ.”

Không mở ra ngay, là để những người đang bí mật theo dõi yên tâm. Cũng tránh bị câu giờ, để Lâm Gia Lạc có đủ thời gian quay về an toàn.

Nói xong, Trần Mộ bắt đầu tra cứu trên hệ thống hộ khẩu.

Tên Trương Thần này, ngay cả trong thành phố cũng có trùng lặp. Việc lọc ra đúng người tốn thời gian kinh khủng.

Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1: Nhãn cầu bí ẩnChương 2: Chuỗi án mạng liên hoànChương 3: Nhận tộiChương 4: Tầng hầmChương 5: Thi thể trên tườngChương 6: Tìm Quách Tư TưChương 7: Người vô gia cưChương 8: Lại xuất hiệnChương 9: Ăn chúng đi!Chương 10: Anh nghĩ mình là thần à?Chương 11: Ngạo mạnChương 12: Huy hiệuChương 13: Không liên quanChương 14: Giải thoát nó raChương 15: Tuyệt vọngChương 16: Nhân viên công ty bị sát hạiChương 17: Đồng nghiệp đáng ngờChương 18: Hung thủ chưa thể chứng minhChương 19: Cậu ấm mất kiểm soátChương 20: Thẩm vấn Trương Lập AnChương 21: Đã tìm thấy!Chương 22: Thi thể được giải cứuChương 23: Tiểu tam trong giới giải tríChương 24: Cơn Giận Thất BạiChương 25: DNA trong tủChương 26: Kẻ bị tình nghiChương 27: Nhân viên vật chứng chết tại hiện trườngChương 28: L có tham gia không?Chương 29: Bí mật của Trương HiểuChương 30: Những thứ bị che giấuChương 31: Chìa khóa trong chậu hoaChương 32: Nhân vật chính trong videoChương 33: Khó khăn của nữ thực tập sinhChương 34: Từ chối thừa nhậnChương 35: Người không ai để ýChương 36: Lời khai của Vương Chí AnChương 37: L Thách ThứcChương 38: Khuyên bảo Vương Chí AnChương 39: Cơ hội bắt LChương 40: Kết cục của nữ diễn viên ba lêChương 41: Cảm giác tê tê nhẹChương 42: Tung tích của Trâu HàChương 43: Cặp vợ chồng ân áiChương 44: Phòng của Trâu HàChương 45: Thi thể trong con hẻmChương 46: Trâu Hà không vuiChương 47: Hành trình bí ẩnChương 48: Cuộc cãi vã trong bữa tiệc.Chương 49: Ai đang nói dốiChương 50: Vì tiềnChương 51: Sự thật về việc rời đoàn múaChương 52: Biến cố giữa chừngChương 53: Bằng chứng ở đâu?Chương 54: Thẩm vấn Trương MẫnChương 55: Trang web của các nghệ sĩChương 56: Vấn đề còn sót lạiChương 57: Mỹ nữ con nhà giàu học nghệ thuậtChương 58: Thiên tài sa ngãChương 59: Ngôi trường trốn tránhChương 60: Gia đình phức tạpChương 61: Khối tài sản lớnChương 62: Ngày không thể tái hiệnChương 63: Lời nói dối của luật sưChương 64: Cập Nhật Hình ẢnhChương 65: Bí mật trong điện thoạiChương 66: Niềm vui của Ngô Trân TrânChương 67: Xác chết trong tủ lạnhChương 68: Sự thật được che đậyChương 69: Phó Phỉ thiếu tiềnChương 71: Thành phần môi trường có trên thi thểChương 72: Dấu vân tay không nên xuất hiệnChương 73: Quan hệ đồng minh không chính đángChương 74: Ai là hung thủChương 75: Chứng cứChương 76: Nhận tộiChương 77: Sự Kiên Trì Của Nghệ SĩChương 78: Xác Minh Tình CảmChương 79: Lời Khai Của Phương Nhất BáchChương 80: Ý Kiến Của Các Sinh Viên  Chương 81: Cha Mẹ Của Tả Tư  Chương 82: Tranh luậnChương 83: Không khí kỳ lạChương 84: Ngụy Tiêu Viêm không mấy hòa hợpChương 85: Bàn về vụ ánChương 86: Bộ xương khôChương 87: Hợp Đồng Thuê Nhà Kỳ QuáiChương 88: Manh mối mớiChương 89: Bài đăng trên mạngChương 90: Quá khứ của Phương Nhất BáchChương 91: Đối thủ trong làm ănChương 92: Bắt giữ Chu ViệtChương 93: Từ chối khai báoChương 94: Khoảng lặng sau khi kết ánChương 95: Nông trại trong thung lũng sâuChương 96: Gia Đình Của Trương TuệChương 97: Sự Bất Thường ở Trúc Long CốcChương 98: Nơi Lạnh LẽoChương 99: Trương Tuệ Lạc QuanChương 100: Người Mà Trương Tuệ ĐợiChương 101: Cái Chết Bất Ngờ Ập ĐếnChương 102: Cái Chết Của Người ChaChương 103: Cảnh Sát Tới MuộnChương 104: Trương Tuệ mất tích một cách bí ẩnChương 105: Hiện trường vụ ánChương 106: Âm thầm giúp đỡ Chương 107: Mùi hăng nồngChương 108: Ai đã giết hắn?Chương 109: Tập kích  Chương 110: Tìm kiếm chứng cứChương 111: Tìm thấy Trương Tuệ  Chương 112: Lời thú nhận trong bệnh viện  Chương 113: Không cách nào chối cãiChương 114: Nguồn gốc của công thứcChương 115: Quá mức dịu dàng Chương 116: Ngôi sao mạng đã chếtChương 117: Video thăm dò gây họaChương 118: Sự xuất hiện của Tống Thời AnChương 119: Chuyện cũChương 120: Dư luậnChương 121: Hướng đi mớiChương 122: Bức ảnh bị cắtChương 123: Cắt họngChương 124: Báo thùChương 125: Chuyện cũChương 126: Thư ký của Vương Tiêu NamChương 127: Chuyện mùa hè năm ấyChương 128: Lỗ hổng của hung thủChương 129: Đối mặtChương 130: Ngàn cân treo sợi tócChương 131: Độc SátChương 132: Mạo hiểmChương 133 Kế hoạchChương 134: Ra tayChương 135: An toàn của Giang BìnhChương 136: Dư âm của vụ ánChương 137: Điều động của Tống Thời AnChương 138: Thang máy nhuốm máuChương 139: Phương thức gây án hỗn loạnChương 140: Căn hộ gọn gàngChương 141: Thủ pháp vụng vềChương 142: Danh tiếng công việcChương 143: Điều kỳ lạ trong công tyChương 144: Nhiều nghi vấn hơnChương 145: Việc chuyển nhà của Nguyễn UyểnChương 146: Điện thoại của Quý ÔnChương 147: Cuộc sống thường nhật của “hải vương”Chương 148: Cái chết bi thảmChương 149: Đây đã không còn là “trai đào hoa” nữa rồiChương 150: Không phải là “bám đuôi”Chương 151: Vợ chồng mạnh ai nấy bayChương 152: Cố DungChương 153: Nội tạng biến mấtChương 154: Cuộc điều tra về Quý ÔnChương 155: Cuộc điều tra toàn diệnChương 156: Phát hiện trong đoạn giám sátChương 157: Thật hay giả trong đoạn videoChương 158: Nên đi nói chuyện với An Khải Sinh rồiChương 159: Lời thú nhận trong phòng thẩm vấnChương 160: Căn phòng bí mậtChương 161: Truy BắtChương 162: Không có gì bất ngờChương 163: Yêu cầu từ đồng nghiệpChương 164: Lời trẻ con vô tưChương 165: Cùng một tầm mắtChương 166: Đầy sàn là những ký hiệu đenChương 167: Sự thật từ đứa trẻChương 168: Thứ gọi là luyện kim thuậtChương 169: Bạn học cấp baChương 170: Hiến tế và Phục sinhChương 171: Thân phậnChương 172: Hiện trường vụ ánChương 173: Tự sátChương 174: Hòa GiảiChương 175: Vụ Tự SátChương 176: Hiện trường vụ cướpChương 177: Dị vật trong thi thểChương 178: Họp mặtChương 179: Nghi ngờ về Dương LợiChương 180: Tình cờ tìm được Dương LợiChương 181: Thẩm vấnChương 182: Chi tiếtChương 183: Kết quả đối chiếuChương 184: Thoát khỏiChương 185: Lần lộ diện đầu tiênChương 186: Gặp mặt bạn học cũChương 187: Cái chết đột ngột của người chaChương 188: Sự bất thường trong hồ sơ bệnh ánChương 189: Nhà họ PhùngChương 190: Phản ứng của Lữ MaiChương 191: Cái chết của Phùng San SanChương 192: Nhất định là hắn!Chương 193: Cần sự hợp tác của Phùng TộiChương 194: Công ty của Phùng TộiChương 195: Bí mật trong nhà họ PhùngChương 196: Thảo luậnChương 197: Nguyên nhân thật sự của cái chếtChương 198: Cơn sóng ngoài phòng giải phẫuChương 199: Mối quan hệ giữa Lữ Mai và Chử Đại XuyênChương 200: Giấc mộngChương 201: Bí mật của Phùng TộiChương 202: Lữ Mai gặp chuyệnChương 203: “Ngôi nhà tôi đã chết năm xưa”Chương 204: Mật thấtChương 205: Ống thuốc thủy tinh còn sót lạiChương 206: Vi cáChương 207: Nguyên doChương 208: Phát ngônChương 209: Sự cố ở sân bayChương 210: Vụ án mất tíchChương 211: Tổ chuyên án tạm thờiChương 212: Hàng xómChương 213: Ngũ caChương 214: Tiếp tục điều traChương 215: Vấn đề nội bộChương 216: Sự mất tích của Tiểu LưuChương 217: Phát hiện ra rồiChương 218: Y?Chương 219: Chi tiếtChương 220: Người chaChương 221: Hỗn loạnChương 222: Vụ bắt cócChương 223: Khủng bốChương 224: Tìm kiếmChương 225: Tìm được người — đã chếtChương 226: Hạ Minh DươngChương 227: Miếng mồi nhửChương 228: Ai cao tay hơn aiChương 229: Bỉ Ngạn HoaChương 230: Nơm nớp lo sợChương 231: Chế dượcChương 232: Địa chỉChương 233: Trân Châu Đại HạChương 234: Pháo hôiChương 235: Thông tin trong thi thểChương 236: Dấu vết của quá khứChương 237: Phó Tu Hàn, con người ấyChương 238: Do dựChương 239: Biến mấtChương 240: Tiếp xúcChương 241: Thử thăm dòChương 242: Trùng hợp?Chương 243: Ác Mộng 🔒Chương 244: Song Sinh 🔒Chương 245: Cái Đuôi 🔒Chương 246: Trinh sát 🔒Chương 247: Dưới đèn lại tối 🔒Chương 248: Dự Tính 🔒Chương 249: Lưu Băng Lôi 🔒Chương 250: Tiến Công 🔒Chương 251: Giương Đông Kích Tây 🔒Chương 252: Sự giãy giụa cuối cùng 🔒Chương 253: Sinh vật mới ra đời 🔒Chương 254: Cái chết là điểm cuối cùng 🔒Chương 255: Lô hàng mất tích 🔒Chương 256 Hợp lực 🔒Chương 257 Cuối cùng 🔒Chương 258 Mọi người 🔒
Cài đặt đọc

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Khuynh Vân

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc