Edit & Beta: Khuynh Vân

Trần Mộ nhìn quanh một lượt. Nếu lời ông lão kia nói là thật, thì Tiểu Lưu vừa thay xong quần áo ở đây. Sau khi bị quấy rầy như vậy, y sẽ không thể quay lại lấy bộ đồng phục lao công nữa.

Nhất định sẽ đi tìm một mục tiêu khác.

“Cảm ơn ông.”

Nói xong, Trần Mộ lập tức đến phòng quản lý công viên, rút thẻ cảnh sát ra trước mặt mọi người.

“Trong mấy ngày gần đây, có ai báo mất quần áo hoặc vật dụng gì trong công viên không?”

Mấy nhân viên quản lý công viên thấy anh xông vào, vừa mở miệng đã chìa thẻ ra thì đều ngẩn người.

Trần Mộ nâng cao giọng: “Tôi hỏi, trong ba ngày gần đây có ai mất đồ không, đặc biệt là quần áo!”

Sự nôn nóng xen lẫn phấn khích vì vừa chạm được manh mối khiến gương mặt anh trông có phần đáng sợ.

Một nhân viên quản lý run rẩy đáp: “Có… có ạ. Vài hôm trước có người báo mất một áo khoác, điện thoại và mấy thứ trong túi cũng không thấy đâu, tìm mãi không được.”

“Bị mất ở đâu? Áo khoác kiểu gì?”

“Ở…” Nhân viên đó ấp úng một chút, “Tôi dẫn anh đi xem thì hơn.”

Vừa đi, người này vừa mô tả sơ qua về áo khoác và chiếc điện thoại bị mất, lại vừa than phiền công việc của họ khó khăn, tội phạm thì ngày càng tinh vi, thật khó đề phòng.

Trần Mộ biết người này chỉ sợ anh đến điều tra nên đang cố “dọn đường” trước thôi.

“Tôi chỉ đến để tra án, những việc khác không thuộc phạm vi của tôi.”

Trần Mộ nói một cách thản nhiên, giọng điệu lạnh lùng phối với khuôn mặt không chút cảm xúc khiến người kia lập tức im bặt.

“Đó, chính là chỗ này.”

Nhân viên quản lý đưa anh đến một nhà hàng nhỏ bày đầy ghế tre, bên trong trống trơn. Hai người họ bất ngờ xuất hiện, lập tức khiến người trong quán tò mò nhìn chằm chằm.

Trần Mộ chẳng buồn để ý đến việc người quản lý đang ra sức xua đuổi đám hóng chuyện kia, mà chỉ tập trung quan sát xung quanh.

Bên cạnh quán trà là con đường lớn. Khi Tiểu Lưu thay đồ, nếu phát hiện trong túi có điện thoại để khỏi phiền phức, y nhất định sẽ…

Trần Mộ nghĩ đến đó, liền cúi người chui vào đám bụi rậm ven đường, hai tay liên tục cào bới, khiến bụi cây phát ra tiếng xào xạc.

Người quản lý đứng bên tuy hiếu kỳ, nhưng nhớ đến gương mặt cau có kia, cuối cùng cũng không dám hỏi “anh đang làm gì đó”.

Anh ta chỉ lẳng lặng nhìn Trần Mộ như đang “bơi” trong bụi rậm suốt nửa tiếng đồng hồ. Đến khi Trần Mộ đứng dậy, trong tay đã cầm một vật — là… một điện thoại?

“Hãy báo lại cho người mất đồ biết, nói rằng tôi đã tìm được điện thoại, nhưng làm ơn vài hôm nữa hãy đến đồn cảnh sát nhận.”

Khi Lâm Gia Lạc và Lưu Băng Lôi từ nhà Tiểu Lưu trở về, họ mang theo tin tức “không có thu hoạch” cùng tấm thiệp trắng giao cho Trần . Lúc này, anh đang sốt ruột chờ một người.

Lưu Băng Lôi thở phào nhẹ nhõm, giọng thoải mái hơn hẳn: “Đội trưởng, anh đang đợi ai vậy?”

“Tống Thời An.”

“Cục mình chẳng phải đang…” Lưu Băng Lôi nói đến đó thì vội ngừng lại. Hai bên hiện đang cùng phối hợp điều tra, dù có mâu thuẫn gì, cũng phải đợi sau khi phá án rồi mới tính sổ được.

Lâm Gia Lạc gõ nhẹ trán: “Đội trưởng, anh phát hiện ra gì rồi à?”

“Sau khi hai người trở về tay trắng, tôi đi qua khu chung cư của Vũ Hữu Nguyên, rồi đến công viên gần đó thì tìm được một cái điện thoại.” Trần Mộ ngồi xuống bàn làm việc. “Bộ phận giám định phát hiện trên đó có dấu vân tay. So với dữ liệu trong hệ thống nội bộ, vân tay này trùng khớp với một số vụ án chưa phá, phần lớn đều xảy ra ở khu vực do Tống Thời An phụ trách. Thế nên tôi mời cậu ta đến.”

Lâm Gia Lạc chỉ vào tấm thiệp trắng còn mở nửa chừng: “Có khi nào có liên quan đến người này không? Hay nói cách khác, Tiểu Lưu chính là Y?”

Trần Mộ liếc qua: “Không biết, chuyện này phải hỏi Tống Thời An mới rõ.”

Khi Tống Thời An vội vã đến nơi, Trần Mộ lập tức ném hết tập tài liệu đã chuẩn bị lên bàn: bản phác họa chân dung Tiểu Lưu, dữ liệu thân thể và dấu vân tay, cùng tấm thiệp trắng tìm được ở hiện trường.

Sau khi xem xong, Tống Thời An lộ vẻ ngờ ngợ: “Trong mấy vụ chưa phá kia đúng là có bóng dáng của nghi phạm, nhưng hầu hết đều là ảnh chụp từ phía sau, hoặc mờ quá, tôi không dám chắc có phải cùng một người không.”

“Tôi thấy trong hồ sơ có ghi… còn có cả trộm cắp?” Trần Mộ hơi ngạc nhiên. “Họ trộm cái gì vậy?”

“Là tài liệu nội bộ của một công ty, hình như liên quan đến hóa học. Người phụ trách nói không quan trọng lắm.”

“Không quan trọng mà cũng trộm?” Lưu Băng Lôi lẩm bẩm.

Lâm Gia Lạc không chịu nổi, kéo cô ra ngồi xuống.

Trần Mộ đành phân việc: “Này, dựa vào manh mối cái áo khoác tôi vừa mang về, hai người tra lại camera quanh công viên, xem nơi cuối cùng Tiểu Lưu xuất hiện ở đâu. Có khi chỗ đó khác với nơi các cậu tìm cũng nên.”

“Rõ.”

Nghe giọng uể oải của Lưu Băng Lôi, Trần Mộ có hơi tức, nhưng phải thừa nhận, cô nói cũng có lý.

Đám người này là tội phạm cực kỳ nguy hiểm, liệu chúng thật sự chỉ đi trộm một ít tài liệu công ty tầm thường sao?

“Người kia… có khi nào nói dối không?”

Tống Thời An lắc đầu: “Tài liệu nội bộ đó họ có bản sao, chúng tôi đã hỏi chuyên gia rồi, nội dung thật ra chẳng có giá trị, chỉ là mấy công thức phân tử có thể dùng để chế tạo một loại ‘chất kích thích thần kinh’ kém chất lượng, không thuộc phạm vi cần bảo mật nữa.”

Phức tạp đến thế sao…

Trong lúc Trần Mộ và Tống Thời An còn đang bàn luận về vụ án, thì có tiếng gõ cửa. Nhan Lăng Vân bước vào, đưa lại tờ giấy từng gắn thiết bị nghe lén mà sáng nay anh đã giao cho cô.

“Có manh mối gì không?”

“Chỉ có thể nói là, thứ này thuộc loại quân dụng, không phải hàng trong nước.” Nhan Lăng Vân dừng lại một chút. “Theo lý thuyết, trên đó phải có một dãy số, có thể tra ra người mua.”

Trần Mộ nhìn vào chỗ trống trơn trên thiết bị, cười khổ: “Không có số. Chắc đã bị cạo đi từ lâu rồi.”

Nhan Lăng Vân lại lấy ra một tập tài liệu khác: “Ngoài ra, bên giám định đã khôi phục được phần lớn nội dung trong điện thoại của Vũ Hữu Nguyên. Trước khi chết, anh ta vẫn đang liên lạc với một tài khoản doanh nghiệp trên WeChat, báo cáo chi tiết mọi chuyện, từ việc Vũ Na quay về, đến thái độ của vợ chồng Vương Thành An.”

Trần Mộ lập tức giật lấy tập tài liệu, kích động hỏi: “Tài khoản doanh nghiệp đó là của ai?”

“Một bà lão tám mươi tuổi.”

Thấy vẻ kinh ngạc của Trần Mộ, Nhan Lăng Vân nhún vai: “Thật đấy. Tài khoản doanh nghiệp cần tải lên giấy phép kinh doanh, người đứng tên pháp lý chính là một bà cụ tám mươi tuổi.”

Trần Mộ lập tức mất hết tinh thần.

Manh mối của Tiểu Lưu bị cắt đứt, đầu mối của Vũ Hữu Nguyên cũng rơi vào ngõ cụt.

Xem ra vụ án này đã chạm đến đường cùng.

Nhan Lăng Vân kéo ghế ngồi xuống, hắng giọng: “Nhưng tôi có một đề nghị, anh có muốn nghe không?”

“Nghe!”

Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1: Nhãn cầu bí ẩnChương 2: Chuỗi án mạng liên hoànChương 3: Nhận tộiChương 4: Tầng hầmChương 5: Thi thể trên tườngChương 6: Tìm Quách Tư TưChương 7: Người vô gia cưChương 8: Lại xuất hiệnChương 9: Ăn chúng đi!Chương 10: Anh nghĩ mình là thần à?Chương 11: Ngạo mạnChương 12: Huy hiệuChương 13: Không liên quanChương 14: Giải thoát nó raChương 15: Tuyệt vọngChương 16: Nhân viên công ty bị sát hạiChương 17: Đồng nghiệp đáng ngờChương 18: Hung thủ chưa thể chứng minhChương 19: Cậu ấm mất kiểm soátChương 20: Thẩm vấn Trương Lập AnChương 21: Đã tìm thấy!Chương 22: Thi thể được giải cứuChương 23: Tiểu tam trong giới giải tríChương 24: Cơn Giận Thất BạiChương 25: DNA trong tủChương 26: Kẻ bị tình nghiChương 27: Nhân viên vật chứng chết tại hiện trườngChương 28: L có tham gia không?Chương 29: Bí mật của Trương HiểuChương 30: Những thứ bị che giấuChương 31: Chìa khóa trong chậu hoaChương 32: Nhân vật chính trong videoChương 33: Khó khăn của nữ thực tập sinhChương 34: Từ chối thừa nhậnChương 35: Người không ai để ýChương 36: Lời khai của Vương Chí AnChương 37: L Thách ThứcChương 38: Khuyên bảo Vương Chí AnChương 39: Cơ hội bắt LChương 40: Kết cục của nữ diễn viên ba lêChương 41: Cảm giác tê tê nhẹChương 42: Tung tích của Trâu HàChương 43: Cặp vợ chồng ân áiChương 44: Phòng của Trâu HàChương 45: Thi thể trong con hẻmChương 46: Trâu Hà không vuiChương 47: Hành trình bí ẩnChương 48: Cuộc cãi vã trong bữa tiệc.Chương 49: Ai đang nói dốiChương 50: Vì tiềnChương 51: Sự thật về việc rời đoàn múaChương 52: Biến cố giữa chừngChương 53: Bằng chứng ở đâu?Chương 54: Thẩm vấn Trương MẫnChương 55: Trang web của các nghệ sĩChương 56: Vấn đề còn sót lạiChương 57: Mỹ nữ con nhà giàu học nghệ thuậtChương 58: Thiên tài sa ngãChương 59: Ngôi trường trốn tránhChương 60: Gia đình phức tạpChương 61: Khối tài sản lớnChương 62: Ngày không thể tái hiệnChương 63: Lời nói dối của luật sưChương 64: Cập Nhật Hình ẢnhChương 65: Bí mật trong điện thoạiChương 66: Niềm vui của Ngô Trân TrânChương 67: Xác chết trong tủ lạnhChương 68: Sự thật được che đậyChương 69: Phó Phỉ thiếu tiềnChương 71: Thành phần môi trường có trên thi thểChương 72: Dấu vân tay không nên xuất hiệnChương 73: Quan hệ đồng minh không chính đángChương 74: Ai là hung thủChương 75: Chứng cứChương 76: Nhận tộiChương 77: Sự Kiên Trì Của Nghệ SĩChương 78: Xác Minh Tình CảmChương 79: Lời Khai Của Phương Nhất BáchChương 80: Ý Kiến Của Các Sinh Viên  Chương 81: Cha Mẹ Của Tả Tư  Chương 82: Tranh luậnChương 83: Không khí kỳ lạChương 84: Ngụy Tiêu Viêm không mấy hòa hợpChương 85: Bàn về vụ ánChương 86: Bộ xương khôChương 87: Hợp Đồng Thuê Nhà Kỳ QuáiChương 88: Manh mối mớiChương 89: Bài đăng trên mạngChương 90: Quá khứ của Phương Nhất BáchChương 91: Đối thủ trong làm ănChương 92: Bắt giữ Chu ViệtChương 93: Từ chối khai báoChương 94: Khoảng lặng sau khi kết ánChương 95: Nông trại trong thung lũng sâuChương 96: Gia Đình Của Trương TuệChương 97: Sự Bất Thường ở Trúc Long CốcChương 98: Nơi Lạnh LẽoChương 99: Trương Tuệ Lạc QuanChương 100: Người Mà Trương Tuệ ĐợiChương 101: Cái Chết Bất Ngờ Ập ĐếnChương 102: Cái Chết Của Người ChaChương 103: Cảnh Sát Tới MuộnChương 104: Trương Tuệ mất tích một cách bí ẩnChương 105: Hiện trường vụ ánChương 106: Âm thầm giúp đỡ Chương 107: Mùi hăng nồngChương 108: Ai đã giết hắn?Chương 109: Tập kích  Chương 110: Tìm kiếm chứng cứChương 111: Tìm thấy Trương Tuệ  Chương 112: Lời thú nhận trong bệnh viện  Chương 113: Không cách nào chối cãiChương 114: Nguồn gốc của công thứcChương 115: Quá mức dịu dàng Chương 116: Ngôi sao mạng đã chếtChương 117: Video thăm dò gây họaChương 118: Sự xuất hiện của Tống Thời AnChương 119: Chuyện cũChương 120: Dư luậnChương 121: Hướng đi mớiChương 122: Bức ảnh bị cắtChương 123: Cắt họngChương 124: Báo thùChương 125: Chuyện cũChương 126: Thư ký của Vương Tiêu NamChương 127: Chuyện mùa hè năm ấyChương 128: Lỗ hổng của hung thủChương 129: Đối mặtChương 130: Ngàn cân treo sợi tócChương 131: Độc SátChương 132: Mạo hiểmChương 133 Kế hoạchChương 134: Ra tayChương 135: An toàn của Giang BìnhChương 136: Dư âm của vụ ánChương 137: Điều động của Tống Thời AnChương 138: Thang máy nhuốm máuChương 139: Phương thức gây án hỗn loạnChương 140: Căn hộ gọn gàngChương 141: Thủ pháp vụng vềChương 142: Danh tiếng công việcChương 143: Điều kỳ lạ trong công tyChương 144: Nhiều nghi vấn hơnChương 145: Việc chuyển nhà của Nguyễn UyểnChương 146: Điện thoại của Quý ÔnChương 147: Cuộc sống thường nhật của “hải vương”Chương 148: Cái chết bi thảmChương 149: Đây đã không còn là “trai đào hoa” nữa rồiChương 150: Không phải là “bám đuôi”Chương 151: Vợ chồng mạnh ai nấy bayChương 152: Cố DungChương 153: Nội tạng biến mấtChương 154: Cuộc điều tra về Quý ÔnChương 155: Cuộc điều tra toàn diệnChương 156: Phát hiện trong đoạn giám sátChương 157: Thật hay giả trong đoạn videoChương 158: Nên đi nói chuyện với An Khải Sinh rồiChương 159: Lời thú nhận trong phòng thẩm vấnChương 160: Căn phòng bí mậtChương 161: Truy BắtChương 162: Không có gì bất ngờChương 163: Yêu cầu từ đồng nghiệpChương 164: Lời trẻ con vô tưChương 165: Cùng một tầm mắtChương 166: Đầy sàn là những ký hiệu đenChương 167: Sự thật từ đứa trẻChương 168: Thứ gọi là luyện kim thuậtChương 169: Bạn học cấp baChương 170: Hiến tế và Phục sinhChương 171: Thân phậnChương 172: Hiện trường vụ ánChương 173: Tự sátChương 174: Hòa GiảiChương 175: Vụ Tự SátChương 176: Hiện trường vụ cướpChương 177: Dị vật trong thi thểChương 178: Họp mặtChương 179: Nghi ngờ về Dương LợiChương 180: Tình cờ tìm được Dương LợiChương 181: Thẩm vấnChương 182: Chi tiếtChương 183: Kết quả đối chiếuChương 184: Thoát khỏiChương 185: Lần lộ diện đầu tiênChương 186: Gặp mặt bạn học cũChương 187: Cái chết đột ngột của người chaChương 188: Sự bất thường trong hồ sơ bệnh ánChương 189: Nhà họ PhùngChương 190: Phản ứng của Lữ MaiChương 191: Cái chết của Phùng San SanChương 192: Nhất định là hắn!Chương 193: Cần sự hợp tác của Phùng TộiChương 194: Công ty của Phùng TộiChương 195: Bí mật trong nhà họ PhùngChương 196: Thảo luậnChương 197: Nguyên nhân thật sự của cái chếtChương 198: Cơn sóng ngoài phòng giải phẫuChương 199: Mối quan hệ giữa Lữ Mai và Chử Đại XuyênChương 200: Giấc mộngChương 201: Bí mật của Phùng TộiChương 202: Lữ Mai gặp chuyệnChương 203: “Ngôi nhà tôi đã chết năm xưa”Chương 204: Mật thấtChương 205: Ống thuốc thủy tinh còn sót lạiChương 206: Vi cáChương 207: Nguyên doChương 208: Phát ngônChương 209: Sự cố ở sân bayChương 210: Vụ án mất tíchChương 211: Tổ chuyên án tạm thờiChương 212: Hàng xómChương 213: Ngũ caChương 214: Tiếp tục điều traChương 215: Vấn đề nội bộChương 216: Sự mất tích của Tiểu LưuChương 217: Phát hiện ra rồiChương 218: Y?Chương 219: Chi tiếtChương 220: Người chaChương 221: Hỗn loạnChương 222: Vụ bắt cócChương 223: Khủng bốChương 224: Tìm kiếmChương 225: Tìm được người — đã chếtChương 226: Hạ Minh DươngChương 227: Miếng mồi nhửChương 228: Ai cao tay hơn aiChương 229: Bỉ Ngạn HoaChương 230: Nơm nớp lo sợChương 231: Chế dượcChương 232: Địa chỉChương 233: Trân Châu Đại HạChương 234: Pháo hôiChương 235: Thông tin trong thi thểChương 236: Dấu vết của quá khứChương 237: Phó Tu Hàn, con người ấyChương 238: Do dựChương 239: Biến mấtChương 240: Tiếp xúcChương 241: Thử thăm dòChương 242: Trùng hợp?Chương 243: Ác Mộng 🔒Chương 244: Song Sinh 🔒Chương 245: Cái Đuôi 🔒Chương 246: Trinh sát 🔒Chương 247: Dưới đèn lại tối 🔒Chương 248: Dự Tính 🔒Chương 249: Lưu Băng Lôi 🔒Chương 250: Tiến Công 🔒Chương 251: Giương Đông Kích Tây 🔒Chương 252: Sự giãy giụa cuối cùng 🔒Chương 253: Sinh vật mới ra đời 🔒Chương 254: Cái chết là điểm cuối cùng 🔒Chương 255: Lô hàng mất tích 🔒Chương 256 Hợp lực 🔒Chương 257 Cuối cùng 🔒Chương 258 Mọi người 🔒
Cài đặt đọc

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Khuynh Vân

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc